"Tiểu Yên, sao không ngủ nhiều thêm một chút?" Lăng Dạ Vũ vừa thấy bóng dáng của Ly Yên, liền đi đến hỏi.
"Các ngươi ở bên ngoài đánh nhau kịch liệt như thế, ta có thể ngủ được sao?" Ly Yên nhún vai nói, Lăng Dạ Vũ nghe vậy lặng lẽ nhìn qua Lăng Dạ Phong, ý tứ trong mắt chính là: đều là lỗi của đệ.
Ly Yên vân đạm phong khinh nói, Lăng Dạ Vũ ôm lấy nàng, vẻ mặt sủng nịch.
"Lâm Thanh Hàm? Chính là tiện nhân kia?" Nhược Vũ vừa nghe đến tên này liền kích động lên, ánh mắt tràn đầy lửa giận. Nàng đã nghe nói về chuyện của nữ nhân này khiến nàng vô cùng chán ghét, nghĩ đến mỗi ngày đều nhìn thấy hình ảnh chính mình trong gương là khuôn mặt của nữ nhân chán ghét kia thì nàng đã vô cùng khó chịu rồi.
Nhược Phong nghe được mấy chữ Lâm Thanh Hàm này, mày cũng nhíu lại một phen
Ly Yên lắc đầu thở dài, tính cách của Nhược Vũ vẫn là như vậy, chính là không thay đổi được.
"Được rồi, Nhược Phong ngươi đi đi!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



