Bộ dáng muốn nói lại thôi, ánh mắt mập mờ liếc về phía Lăng Dạ Vũ.
Trong lòng Ly Yên cười lạnh, quả nhiên đều là một lũ nịnh hót.
Thế lực kinh tế của công tử Lưu Ly phân bố khắp nơi. Dạ Môn lại là Môn phái đứng đầu. Hai người kết hợp, bọn họ không chọc nổi.
"Thoát y trước mặt mọi người, chuyện đồi phong bại tục như vậy, ngươi nghĩ mặt mũi bản công tử để nơi nào?"
Thần sắc Ly Yên nghiêm lại, con ngươi tỉ mỉ quan sát nữ tử trước mắt.
Mắt lạnh của Ly Yên đảo qua, cười nhạo nói:
"Coi như những lời ngươi nói là thật, bản công tử là nữ nhi, vậy tại sao ngươi lại nói bản công tử chính là Mộc Ly Yên quái dị kia, tại sao lại nói bản công tử hạ độc?"
"Người đời đều biết Mộc Ly Yên chính là nữ nhân xấu xí, lại không biết điều đó chẳng qua là che mắt người đời, ngươi vốn không muốn gả cho Vũ vương gia, nhưng thánh chỉ đã ban, ngươi không còn cách nào khác, vì vậy cố ý trở nên xấu xí, khiến Vũ Vương Gia bỏ ngươi, khi đó ngươi mới được tự do."
Nữ tử che mặt cố ý dừng một chút, lại nói:
"Ai ngờ sau khi Vũ Vương Gia bỏ ngươi, phát hiện dung mạo thật của ngươi, vì vậy tính toán trùng hôn(1). Thế lực của ngươi không địch lại Vũ Vương Gia. Ngươi cũng không muốn gả cho Vũ Vương Gia vì ngươi đã lén lút cùng nam nhân khác gắn kết cả đời. Hôm nay ngươi hạ độc người chốn võ lâm, chính là muốn cướp lấy thế lực của họ, từ đó chống lại Vũ Vương Gia, ngươi mới có thể cùng gian phu ở chung một chỗ."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



