Ngày thường Lục Dao không thiếu lần ban thưởng đồ vật cho nàng ấy, Vân Hương là người biết ơn, thỉnh thoảng cũng sẽ mang về một ít đồ ăn, tuy không quý giá, nhưng lại là cả một tấm lòng. Vân Hương cẩn thận đặt hộp điểm tâm lên bàn, thấy cô nương rất vui mừng, đáy mắt cũng ánh lên ý cười: “Vừa hay đi ngang qua nên tiện mua, cô nương ăn lúc nóng đi, bánh vừa mới hấp xong.”
Lục Dao vẫy tay với mọi người, cười tươi rạng rỡ:“Tới đây, tới đây, cùng ăn nào. Nói trước nhé, mỗi người chỉ được ăn một miếng, ba miếng còn lại đều là của ta.” Ra dáng một kẻ giữ đồ ăn.
Hề Hương liên tục gật đầu, nước miếng sắp chảy cả ra, mắt tha thiết nhìn Lục Dao, “Cô nương mau ăn đi.”
Vân Hương bật cười.
Lục Dao dẫn đầu cầm một miếng, từng miếng bánh hấp được xếp rất ngay ngắn, nhìn đã khiến người ta thèm. Bỏ vào miệng thì mềm mịn, vị ngọt ngào, hương vị vô cùng ngon. Thấy nàng cắn một miếng, Hề Hương cũng không chờ được mà vội cầm một miếng. Hai người ăn say sưa, hai khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy hạnh phúc.
Vân Hương mời mọi người mỗi người một miếng. Đồ tốt chia nhau ăn quả nhiên có hương vị hơn là ăn một mình. Lục Dao một hơi ăn ba miếng, bụng đã gần no.
Ăn uống no đủ, Lục Dao mới nhớ tới chuyện cửa hàng, nàng lười biếng dựa vào ghế thái sư, thần sắc lười nhác:“Hỏi thăm thế nào rồi?”
Vân Hương đã đi qua mấy con phố phồn hoa nhất, chỉ có hai cửa hàng đang rao bán. Một cái ở đường Nam La, một cái ở phố Trung Nguyên. Phố Trung Nguyên đường rộng rãi, vị trí cũng tốt hơn một chút, hai bên có không ít tửu lầu và cửa hàng thư mặc, lượng người qua lại cũng rất lớn. Bất quá giá cả cũng đắt hơn không ít, một cửa hàng hai tầng, muốn mua được phải cần đến tám trăm lượng bạc. Cái có giá thấp hơn cũng đến sáu trăm lượng.
“Sao lại đắt như vậy?”
Lục Dao nhớ rằng một tòa nhà không tồi cũng chỉ có giá năm trăm lượng bạc, một cửa hàng sao lại đắt đến thế? Nàng vừa mới còn cảm thấy mình rất có tiền, nghĩ đến còn phải tốn bạc mời người, mua các loại hương liệu, cùng với tòa nhà để chế tác hương, nàng không khỏi có chút nhụt chí. Tính toán như vậy, số bạc trong tay vẫn còn hơi eo hẹp.
“Còn thông báo làm gì, mau mời các nàng ấy vào đây. Thôi, ta tự mình qua đó đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
