Lục Dao đâu có thèm chút đồ đó của hắn. Thấy hắn trước sau vẫn cà lơ phất phơ, nàng không nhịn được mà hờn dỗi nói: “Nghèo đến mức phải bán cả tranh, còn có tiền mua đồ cho muội sao?”
“Sắp tới là sinh thần của tổ mẫu, nếu không phải vì muốn tìm một món quà sinh nhật ra trò cho bà, ta cũng không đến mức phải bán tranh của muội đi. Muội muội tốt, muội tha cho ca ca lần này được không? Ca ca đã nói với chủ tiệm rồi, bảo ông ấy giữ lại cho ta thêm một tháng, đợi ta gom đủ bạc sẽ chuộc tranh về.”
Hắn nói đương nhiên là thật. Kiếp trước những bức tranh đó cũng quả thật đã được hắn chuộc về.
Hắn là đích trưởng tư duy nhất của tam phòng, mỗi tháng có thể lĩnh hai mươi lượng bạc, ngày thường ăn mặc đi lại đều do phủ chi trả. Theo lý mà nói, không nên nghèo đến vậy. Nhưng không chịu nổi thói giao du rộng rãi của hắn, tháng nào cũng cùng một đám bạn bè đi ăn chơi tơi bời, ra tay lại hào phóng, thỉnh thoảng còn phải mua đồ cho các muội muội trong nhà, lúc này mới thực sự không đủ tiêu.
Lục Dao thấy hắn đường đường là một đấng nam nhi mà lại thảm đến vậy, nàng cũng thấy mất mặt thay.
Nghĩ đến kiếp trước, vì để gom tiền, hắn thậm chí còn chạy đến sòng bạc. Lòng Lục Dao nặng trĩu. Nàng đã sống lại rồi, nói gì thì nói cũng không thể để ca ca dính vào mấy thứ đó nữa. Xem ra cũng phải nghĩ cách kiếm tiền thôi.
Họ đi rồi, Lục Dao liền bảo Hề Hương mang chiếc hộp gỗ tử đàn đựng tiền riêng của mình ra. Bên trong có hai tờ ngân phiếu một trăm lượng, năm thỏi bạc nhỏ. Ở kinh thành tấc đất tấc vàng này, muốn mở một cửa tiệm phải tốn không ít tiền, hai trăm lượng bạc căn bản là không thấm vào đâu.
Lục Dao nhất thời có chút nản lòng.
Thấy nàng ôm hộp, thở ngắn than dài, Hề Hương che miệng cười trộm: “Cô nương định cho thiếu gia mượn tiền sao?”
Thân con gái da thịt mềm mại, hai mươi trượng đánh xuống suýt nữa lấy đi nửa cái mạng của nàng ấy. Lúc này chắc nàng ấy vẫn còn đang dưỡng thương trong phòng.
Lục Dao ít nhiều có chút áy náy, muốn đi thăm nàng ấy.
Vân Hương vội vàng ngăn lại. Nàng là đại nha hoàn của Lục Dao, xử sự trước nay luôn ổn thỏa: “Cô nương, không được. Bên ngoài vẫn còn mưa, người vừa mới tỉnh, nếu lại dầm mưa, nhỡ đau đầu nữa thì không hay.”
Khả năng càm ràm của nàng ấy còn lợi hại hơn cả Tưởng thị. Lục Dao đành bất lực: “Ta không đi là được. Vậy ngươi mang bình Kim sang dược trong phòng ta đưa cho nàng ấy đi. Bảo nàng ấy nghỉ ngơi thêm hai ngày, đợi vết thương lành hẳn rồi hẵng qua đây cũng không muộn.”
Vân Hương nhận lấy thuốc, khụy gối: “Nô tỳ thay Lan Hương cảm tạ cô nương.”
Lục Dao xua tay, không muốn nghe những lời này.
Đúng lúc này, bên ngoài đột nhiên truyền đến một tràng tiếng bước chân. Ngụy Tuyết Hinh cứ thế ướt sũng xông vào, tóc mái dính bết trên trán. Nàng ta có một đôi mắt hạnh, gương mặt xinh đẹp vì dầm mưa mà như đóa hoa đào trắng phớt hồng, giọng nói lại mang theo chút lo lắng: “Dao Dao, muội không sao chứ? Thật là làm ta sợ chết đi được.”
Thần sắc nàng ta vô cùng chân thành. Trước kia Lục Dao đã cảm động rất nhiều lần, nhưng giờ biết tất cả đều là giả tạo, Lục Dao cong môi, nở một nụ cười ngây thơ: “Tỷ tỷ, mưa lớn như vậy, sao tỷ lại đến đây?”
Nàng ta không phải thích diễn lắm sao? Vậy thì nàng sẽ diễn cùng nàng ta.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)