Bên trong Trúc Lâm Hiên.
Hàng mi dài của Lục Dao run lên vài cái, rồi mới từ từ mở mắt.
Nàng yếu ớt đưa tay lên, muốn sờ vào gương mặt bà, nhưng Tưởng thị ôm quá chặt, khiến nàng gần như không thể cử động. Nghe tiếng khóc nấc của Tưởng thị, Lục Dao mới dần nhớ lại chuyện trước đó. Nàng bị Ngụy Tuyết Hinh gọi đến thủy tạ, sau đó liền rơi xuống nước.
Nàng đây là được cứu rồi sao? Cơn đau đớn trước khi chìm xuống lại ập về trong tâm trí, thân hình mỏng manh của Lục Dao bất giác run lên. Lần này, nàng muốn xem xem Ngụy Tuyết Hinh còn giả vờ thế nào! Lục Dao mím môi dưới, đưa mắt nhìn quanh, lúc này mới phát hiện biểu ca và Ngụy Tuyết Hinh vậy mà đều không có ở đây!
Ánh mắt nàng lướt qua Triệu ma ma đang mừng rỡ đan xen, qua một phòng đầy nha hoàn, rồi đến bài trí trong phòng, cuối cùng cũng nhận ra có điều không đúng. Giá để đồ cổ chạm rỗng hình cá đùa sen bằng gỗ tử đàn, bàn trang điểm bằng gỗ nam vàng, mỗi một cảnh một vật trong phòng, không thứ gì là không quen thuộc. Nơi nàng đang ở rõ ràng là khuê phòng của nàng lúc chưa xuất giá.
Chẳng lẽ nương đã đón nàng về Lục phủ? Ánh mắt nàng dời xuống, lại nhìn thấy một gương mặt khiến nàng kinh hãi. Trong phòng có không ít nha hoàn đang quỳ, một trong số đó rõ ràng là nha hoàn đã chết của nàng, Hề Hương. Hề Hương là một cô nương mệnh khổ, tuổi còn trẻ đã hương tiêu ngọc tổn. Khi Hề Hương chết, Lục Dao mới mười bốn tuổi.
*Hương tiêu ngọc tổn: Đây là thành ngữ nói một cách mỹ hóa, trang trọng, đầy xót thương chỉ cái chết của một người con gái trẻ tuổi, xinh đẹp, tài hoa và có phẩm hạnh
Vừa trông thấy gương mặt thanh tú ấy, Lục Dao kinh ngạc không thôi, ánh mắt bất giác dừng lại trên người các nha hoàn khác. Lúc này nàng mới phát hiện không chỉ dáng vẻ của đám nha hoàn có thay đổi, mà mẹ nàng dường như cũng trẻ ra một chút, đến một nếp nhăn nơi khóe mắt cũng không có.
Lục Dao vội vàng nắm lấy tay bà, nhìn kỹ.
Năm Vĩnh Hòa thứ tám, Tưởng thị từng bị nước sôi làm bỏng, vết bỏng khá lớn. Cha nàng tuy đã tìm không ít thuốc tốt, nhưng cuối cùng vẫn để lại sẹo. Vậy mà bây giờ, trên bàn tay trắng nõn của mẹ nàng không hề có một chút dấu vết nào, mịn màng vô cùng.
Lục Dao đưa tay xoa hai cái, vẫn không có gì cả.
Thấy con gái nắm lấy tay mình, ngẩn ngơ thất thần, trong lòng Tưởng thị có chút bất an. Bà nén nước mắt, đưa tay sờ trán con: “Dao Dao?”
Lục Dao vẫn không thể tin được mà nhìn chằm chằm vào tay Tưởng thị, cổ họng như bị ai đó bóp nghẹt, cả người chấn động không thôi. Chẳng lẽ mình đã quay về mấy năm trước? Lục Dao vội vàng ngẩng đầu, lo lắng hỏi: “Nương, năm nay là năm Vĩnh Hòa thứ mấy?”
“Năm Vĩnh Hòa thứ bảy. Con bé này, sao ngã xuống nước một lần mà hồ đồ rồi?”
Năm Vĩnh Hòa thứ bảy, nàng mới mười bốn tuổi, vẫn chưa xuất giá, Hề Hương cũng chưa chết.
Thần sắc Lục Dao có chút hoảng hốt, nàng thật sự đã quay về mấy năm trước rồi sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)