Lục Dao chỉ vào bài luận vừa mới chép xong trên bàn, “Muội phải viết bài tập nên đến sớm, tỷ tỷ cũng đến sớm thật.”
Thấy nàng gọi thân thiết như vậy, Lục Dung bĩu môi, thần sắc có chút khinh thường.
Lục Dao mặc kệ nàng ta, coi như không nhìn thấy. Vừa viết xong bài tập, phu tử liền đến. Dạy các nàng là nữ phu tử, thấy Lục Dao đến, bà quan tâm hỏi thăm sức khỏe của nàng. Lục Dao trả lời xong, liền nộp bài tập của mình cho phu tử, còn ra vẻ thỉnh giáo bà hai vấn đề. Thấy nàng sau một trận bệnh ngược lại lại hiếu học, phu tử rất vui mừng, không nhịn được khen nàng một câu.
Lục Dung nghe thấy liền trợn trắng mắt, cảm thấy Lục Dao thật là dối trá vô cùng.
Tiết thứ hai là chế hương. Dạy các nàng chế hương là một nữ sư phó từng là ngự dụng chế hương sư, họ Liêu, mọi người đều tôn xưng bà một tiếng cô cô. Môn học này của các công chúa cũng là bà dạy, bản lĩnh của bà vô cùng lợi hại. Lục Dao dự định phải trân trọng những ngày cuối cùng, bởi vì nữ tử đến mười lăm tuổi cập kê là phải ở nhà chờ gả, nghỉ học. Đến lúc đó, nàng muốn học cũng không học được.
Liêu cô cô giảng bài cũng không phải là khô khan truyền thụ kiến thức. Mỗi lần bà đều sẽ bày ra từng loại hương liệu, để các cô nương tự mình ngửi, tự mình thể nghiệm. Động tác điều chế hương của bà như nước chảy mây trôi, một tiết học trôi qua vô cùng nhẹ nhàng.
Cũng có người không yêu thích môn học này, như Lục Dung, một tiết học ngồi gà gật, nhiều lần suýt ngủ gật. Vừa tan học, các cô nương khác chào Liêu cô cô xong liền rời đi. Lục Dao giống như một chú chó con nhiệt tình mà sáp lại gần, một tiếng “cô cô”, hai tiếng “cô cô”, thỉnh giáo bà vài vấn đề, đều là những chỗ còn nghi hoặc khi chế hương ở đời trước.
Nàng hỏi rất sâu, Liêu cô cô kinh ngạc vô cùng, chỉ cảm thấy mấy ngày không gặp, cả người nàng đã có tiến bộ vượt bậc. Bà kiên nhẫn giải thích vài câu, có một vấn đề chính bà cũng không rõ lắm, nhíu mày suy nghĩ rất lâu, “Vậy đi, khi ta chế hương, ta sẽ lưu ý một chút, hôm nào có đáp án sẽ nói cho con.”
Lục Dao gật đầu như gà mổ thóc, “Cảm ơn cô cô.”
Lục Dao rất có thiên phú về điều chế hương. Khi mới bắt đầu dạy nàng môn này, Liêu cô cô đã muốn nhận nàng làm đệ tử quan môn, đem toàn bộ sở học cả đời truyền cho nàng, nhưng biết lão thái thái chưa chắc đã đồng ý nên bà mới không đề cập đến. Ngày thường thấy Lục Dao chịu khó bỏ tâm tư, bà cũng vui vẻ dạy nàng nhiều hơn. Ai ngờ, bây giờ nàng tiến bộ lớn như vậy, chẳng lẽ mấy ngày bị bệnh vẫn luôn ở nhà chế hương? Hay là gặp được cao nhân chỉ điểm?
Liêu cô cô nghĩ trăm lần cũng không ra.
Lục Dao không biết mấy câu hỏi của mình suýt nữa đã làm bại lộ bản thân. Vừa ăn cơm xong, liền nghe Tưởng thị nói: “Ngày mai là sinh nhật của Thục Quý phi, đến lúc đó đại phu nhân sẽ mang các con vào cung, chúc mừng sinh nhật cho nàng. Con ngoan ngoãn một chút, đừng bướng bỉnh biết không?”
“Xem nương nói kìa, con gái sớm đã không phải là trẻ con nữa, còn bướng bỉnh với ai chứ?”
Tưởng thị chẳng phải là sợ nàng không biết nặng nhẹ, lại chọc giận Tam công chúa sao. Chuyện nàng và Tam công chúa không hợp nhau ngay cả Hoàng thượng cũng đã nghe nói. Tưởng thị sợ nhất là nàng vào cung, lại không thể không dặn dò, “Gặp được Tam công chúa có thể tránh thì cứ tránh đi, con tuổi cũng không còn nhỏ, đừng lại hành động theo cảm tính, biết không?”
Chuyện trước đây, là Tam công chúa sai trước, Đức phi lúc này mới không so đo với Lục gia.
Tưởng thị không cho nàng đối đầu với Tam công chúa, chẳng qua là sợ Đức phi ghi hận trong lòng thôi. Rốt cuộc nữ nhân hậu cung không ai là đơn giản, đến lúc đó chịu thiệt vẫn là bọn họ.
Ngày thường Lục Dao mới không kiên nhẫn nghe những điều này, hôm nay lại ngoan ngoãn đồng ý, “Nương, con biết rồi, nương cứ yên tâm đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
