Khi Lâm Sương Nguyệt cố tình giả vờ trẹo chân lao người về phía trước, Phó Tư Niên thậm chí còn chẳng thèm liếc mắt lấy một cái, trực tiếp lách người đi vòng qua.
Chỉ còn lại Tiểu Lý đứng ngẩn tò te tại chỗ. Mắt thấy Lâm Sương Nguyệt sắp ngã nhào tới nơi, cậu khó xử vô cùng: nếu đỡ thì sẽ bị ôm trọn vào lòng, còn không đỡ thì nữ đồng chí này sẽ vồ ếch, ngã sấp mặt xuống đất mất.
Trong cái khó ló cái khôn, cậu vội vàng giơ cao hộp cơm trong tay lên, chặn đứng vai Lâm Sương Nguyệt lại!
Vai bị huých đau điếng, Lâm Sương Nguyệt phắt cái ngẩng đầu lên.
"May quá, may quá, may mà canh trứng bên trong chưa bị đổ ra ngoài."
Nói xong, cậu nâng niu hộp cơm như báu vật, hai tay ôm khư khư lách qua người Lâm Sương Nguyệt đi thẳng một mạch về phía trước.
Lâm Sương Nguyệt: "…"
Nghe Tiểu Lý nói thế, mặt cô ta đen sì như đáy nồi.
Trong mắt cái tên lính quèn này, cô ta đường đường là Lâm Sương Nguyệt mà lại không bằng một bát canh trứng vớ vẩn hay sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)