Triệu Húc Hàn mở cửa bước ra thấy Cố Cửu với Tiêu Ân đang đứng cách đó không xa. Biểu cảm của cả hai rất kỳ lạ.
Tiêu Ân chỉnh lại cặp mắt kính không gọng của anh ta xong lập tức đứng sang một bên.
Cổ Cửu nở nụ cười đê tiện, bước tới nói: “Hàn thiếu, cậu đúng là tên cầm thú. Đã tới đây rồi mà không bỏ qua cơ hội. Khâm phục khâm phục!”
Triệu Húc Hàn lạnh mặt. Mới đầu nghe anh ấy nói thì trong lòng có chút sửng sốt, sau đó bỗng chốc tỉnh ngộ.
“Trong đầu anh suốt ngày toàn nghĩ mấy cái này sao?” Giọng nói của anh lạnh lùng như băng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



