“Làm gì có, không có. Nhưng đúng là xém một chút nữa, cũng may là có một nam thần từ đâu xuất hiện cứu mình.” Kỷ Hi Nguyệt chột dạ. Tuy rằng không bị Triệu Vân Sâm lừa, nhưng đêm đó cô vẫn bị mất đi lần đầu tiên.
Nhớ đến lần đầu tiên trải qua chuyện đó, tên đại ma vương giống như thú dữ làm nội tâm của cô hoảng sợ tột độ. Tuyệt đối tuyệt đối không thể chọc giận tên đại ma vương. Cô cũng không muốn phải trải qua đêm đó lần thứ hai, vì nó quá đáng sợ.
“Nam thần? Ai vậy? Còn có chuyện như vậy nữa à? Sao không nghe cậu kể với mình? Mau khai thật nhanh!” Độ nhiều chuyện của Trần Manh Manh bỗng chốc tăng vọt.
“Ây da, đâu có quen biết gì. Cứu mình xong là đi luôn. Lúc đó mình còn đang đau lòng nên không có xin số điện thoại. Xem ra chỉ là hữu duyên vô phận.” Kỷ Hi Nguyệt chỉ có thể nhắm mắt nói láo.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)