Kỷ Hi Nguyệt vội vàng nói: “Vẫn ổn vẫn ổn. Tôi muốn đi làm!”
Không nghe thấy tiếng trả lời. Cô nằm trên đất lăn qua lộn lại để xoa dịu cơn đau toàn thân, sau đó từ từ bò dậy, lết dần đều xuống lầu rửa mặt chải đầu.
Tắm rửa xong cô lại muốn nằm trên giường nghĩ ngơi một chút để đi làm, kết quả là mệt mỏi đến mức ngủ thiếp đi.
Mãi cho đến khi di động rung lên không ngừng cô mới khoan thai tỉnh giấc, nhưng đau đớn trên thân thể khiến cô luôn miệng hít hà.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


