Con ngươi đen láy của Triệu Húc Hàn khẽ liếc nhìn gương mặt mặt mang nụ cười ty bỉ của cô, sau đó quay đầu thờ ơ nói: “Không hỏi.”
“Không sao không sao. Không hỏi thì không hỏi. Dù sao tôi cũng không dựa vào ông chủ lớn để đi cửa sau. Tôi sẽ dựa vào năng lực thực sự của mình để trở thành một phóng viên nổi tiếng.” Kỷ Hi Nguyệt nắm chặt tay, đưa ra lời thề son sắt.
Khóe miệng Triệu Húc Hàn khẽ run run, sau đó lạnh lùng nói: “Còn không mau đi ngủ? Nhớ sáng mai sáu giờ.”
“Ôi mẹ ơi! Tôi đi ngủ liền đây.” Kỷ Hi Nguyệt bỗng nhiên gào khóc, cảm giác toàn thân đau nhức. Nhưng lời bản thân đã nói nhất định phải làm được, nếu không cuộc sống hài hòa không dễ gì có được với đại ma vương sẽ bị cô làm cho xáo trộn một lần nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)