Trương Vân Nguyệt buồn cười nhìn hai cha con nhà kia, không phải là dược thiện sao? Nàng làm dược thiện mùi vị rất tốt có được hay không? Từng người một phải dùng tới vẻ mặt sợ hãi này ứng đối nàng sao?
"Hoàng thượng, thiếp thân làm dược thiện mùi vị thật rất kém cỏi sao?" Trương Vân Nguyệt uất ức nhìn Triệu Khải Hâm, rất có ý ngươi mà nói đúng là ta liền khóc cho ngươi xem.
Triệu Khải Hâm nhìn Trương Vân Nguyệt, đột nhiên cảm thấy Trương Vân Nguyệt này làm sao lại không sợ mình đây? Lại vẫn dùng vẻ mặt này dùng uy hiếp mình đây?
"Lần sau đổi loại khác. Ngày ngày ăn cùng một loại, còn một ngày ba bữa cũng ăn một loại này, trẫm chán ăn rồi." Triệu Khải Hâm rất nghiêm túc nói cho Trương Vân Nguyệt, chính mình ăn đến chán ngấy rồi.
Trương Vân Nguyệt nghe Triệu Khải Hâm nói, khóe miệng nhếch lên cười: "Hoàng thượng, thiếp thân cho là ngài còn có thể nhịn được một thời gian nữa cơ, kết quả mới mấy ngày mà thôi."
"Hoàng thượng nói sai rồi a, thiếp thân lá gan rất nhỏ nha. Chỉ là hoàng thượng vẫn chưa nói đổi, cho nên thiếp thân để cho tiện vẫn là cùng một loại rồi." Trương Vân Nguyệt mặt uất ức hướng Triệu Khải Hâm, đó là ý nói, ngươi không phải nói cho ta ý tứ của ngươi, ta lại nghĩ ngươi rất ưa thích, khiến trán Triệu Khải Hâm nhảy lên.
"Được rồi, cái cháo gà này thì cho ngươi uống, hiện tại đi chuẩn bị dược thiện khác." Triệu Khải Hâm bình tĩnh phân phó nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
