"Tốt. Trẫm đi trước tắm rửa, ái phi cần phải chuẩn bị sẵn sàng chờ trẫm nha." Nói xong, Triệu Khải Hâm cúi đầu xuống cổ Trương Vân Nguyệt nhẹ nhàng hít một hơi, trên mặt một vẻ trầm mê nhàn nhạt.
"Trương thị ngươi đang nghĩ đến ci gì?" Thời điểm Triệu Khải Hâm tiến vào đúng lúc bắt gặp sắc mặt Trương Vân Nguyệt đang không ngừng biến đổi, trong lòng thật tò mò rốt cuộc nàng đang suy nghĩ gì.
"A à? Cận thân không có nghĩ gì cả, hoàng thượng ngài bận rộn đến muộn thế này rồi bao tử khẳng định rất đói, cận thân chuẩn bị bữa ăn khuya cho người....." Ngài ăn bữa khuya không cần ăn ta.
"Ha ha, ái phi không cần, trẫm mặc dù muốn ăn đồ ăn, nhưng là trẫm lại càng muốn ăn ái phi." Triệu Khải Hâm cười ha hả nói xong, ôm Trương Vân Nguyệt đi lên giường.
Trương Vân Nguyệt trợn tròn mắt, vừa rồi là nàng nghe nhầm sao? Tại sao nàng lại nghe được đối thoại trong tiểu thuyết như vậy? A nha! Ông tri, đừng nói với ta đây là tiểu thuyết à? Không lẽ là kịch cung đấu hả?
Người bạn nhỏ Trương Vân Nguyệt hiển nhiên đã hỗn loạn.
"Hoàng thượng, hoàng thượng ngài đợi chút, cận thân......" Giọng nói của Trương Vân Nguyệt đầy khẩn trương.
"Yên lặng." Giọng điệu của Triệu Khải Hâm có chút mất kiên nhẫn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


