“Chủ tử, đám nương nương hậu cung đưa tới rất nhiều đồ, những thứ đồ này chúng ta nên xử lý như thế nào?" Xuân Hoa từ ngoài cửa đi vào hỏi, Xuân Hoa hiện tại quản lý kho cá nhân của Trương Vân Nguyệt.
Huống chi trong hoàng cung bạc trừ bỏ thường nhân bên ngoài, mua đồ thật sự là không an toàn, dù sao không phải chính nàng tự mình đi ra ngoài mua, là những cung nhân khác trong cung mua. Ai biết ở nơi này quá trình sẽ đi qua mấy tay?
Vậy còn không như bây giờ, những thứ nữ nhân hậu cung đưa tới, ít nhất còn biết người nào ra tay.
Vì vậy bởi như vậy, nàng cần vải vóc làm quần áo cho con, chỉ có thể theo từ trong tay Hoàng đế. Như vậy ít nhất có thể bảo đảm an toàn.
“Thôi, ngày mai tìm thái y tới đây, y phục của bé, làm nhiều luôn là tốt." Trương Vân Nguyệt nghĩ rồi nói ra.
“Chủ tử, ngài có nghĩ tới hay không liên lạc với người nhà bên ngoài cung?" Cúc Hoa đột nhiên hỏi chủ tử nhà mình.
“Không được." Trương Vân Nguyệt vừa nghe Cúc Hoa nói, nhướng mày, vẻ chán ghét trên mặt thật sự là quá mức rõ ràng.
Lưu ma ma mặc dù không có thấy nét mặt Trương Vân Nguyệt cự tuyệt, nhưng nghe lời của nàng hiểu được ý của nàng, trong lòng nghi ngờ rồi.
“Hừ. Không liên lạc cũng may, nếu là liên lạc, chỉ sợ không phải là họ cho ta tiền, mà là ta cho các nàng tiền." Trương Vân Nguyệt trả lời coi như là giải thích một phen, tránh cho Cúc Hoa họ hiểu lầm mình giàu sang cũng không quản lý trong người.
“......" Đám người Cúc Hoa chợt hiểu, ngược lại cũng không có ai đi hoài nghi lời Trương Vân Nguyệt, trong cung này quá nhiều người, gặp phải tình huống gia đình cung nữ dạng gì đều có, cho nên trường hợp của Trương Vân Nguyệt cũng không tính là đặc biệt gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


