"Trời ơi?" Lưu ma ma vừa đi vào liền thấy Cúc Hoa cùng bà vú đều ngã trên mặt đất, lên tiếng kinh hô."Ma ma mau tới giúp một tay?" Xuân Hoa Hạ Hoa hai người vừa nhìn thấy Lưu ma ma đi vào giống như nhìn thấy cứu tinh, động tác thật nhanh chóng tiến lên ngăn chận bà vú còn muốn bò dậy.
Trong lòng Trương Vân Nguyệt cảm thấy rất khó hiểu rốt cuộc bà vú này tại sao lại hành động như vậy? Cho dù người nhà của bà ta bị người khác khống chế bắt buộc phải tới đối phó mình, cũng không nên chọn loại phương pháp này?
Dù sao phương pháp này rất dễ dàng bị người ta ngăn chặn, hơn nữa cho dù ván đã đóng thuyền thì chính bà ta cũng sẽ không toàn mạng à? Tại sao dáng vẻ bà vú này lại giống như hoàn toàn không quan tâm bất cứ chuyện gì, hành động giống như muốn liều mạng như vậy?
"Mau tìm người vào giúp một tay?" âm thanh từ phòng sinh vang ra bên ngoài thật sự rất lớn, khi Lưu ma ma kêu người giúp một tay thì rất nhanh đã có người đi vào cùng nhau đem bà vú ngã trên đất mang ra ngoài.
"Tiệp dư chủ nhân, nô tỳ đã gọi Đặng thái y đến, để thái y chẩn bệnh cho nhị hoàng tử." Ở ngoài cửa Lưu ma ma nhỏ giọng nói.
"Cúc Hoa, đỡ ta dậy." Trương Vân Nguyệt nói với Cúc Hoa.
"Chủ nhân, ngài không cần phải dậy. Mới vừa sinh sản xong, lại còn chưa có ăn cái gì, mới vừa rồi lại bị người kia dọa một trận, ngài......"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


