Cố Lan San vô cùng có kiên nhẫn xưa nay chưa từng thấy, cũng không có vẻ gì là không nhịn được, thời gian từ từ trôi qua như dòng nước, cuối cùng Vương Giai Di cũng nín khóc mà bật cười ra tiếng, sau đó giơ tay lên đưa về phía tay của Cố Lan San.
Hai cô gái cùng trang lứa, hai bàn tay mềm mại nhẹ nhàng giao lại với nhau, Vương Giai Di nhìn Cố Lan San, suy nghĩ trong chốc lát, liếc đầu, nói: “Thành thật mà nói, Cố Lan San à, tôi cảm thấy tính tình của cô cũng tạm được......”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)