Vương Giai Di nghe được lời này, liền hung hăng hít mũi một cái, không nhận lấy khăn tay của Cố Lan San, mà là giơ tay lên lau lung tung vệt nước mắt giàn giụa trên mặt mình, thân thể đứng thẳng, hơi nâng cằm, duy trì dáng vẻ kiêu căng trước sau như một, nhìn Cố Lan San, giọng điệu lành lạnh mở miệng: “Không cần cô làm bộ tốt bụng!”
Đổi lại là trước đấy, Cố Lan San nhất định sẽ trực tiếp coi thường giọng điệu làm người ta chán ghét này của Vương Giai Di, nhưng hôm nay lại khác biệt, sau khi cô nghe lời Vương Giai Di nói, ngược lại nhếch môi, cười cười, sau đó cũng không quan tâm Vương Giai Di có ghét hay không, liền giơ tay lên, dứt khoát lau đi nước mắt trên mặt cho Vương Giai Di.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
