Mắt Cố Lan San trợn trắng, trực tiếp coi thường người đàn ông này khắp nơi bày ra vẻ nhỏ mọn, sau đó lúc đối mặt với Sở Bằng, trên mặt vẫn là nét mặt tươi cười như hoa rực rỡ như ban đầu.
Thịnh Thế đứng ở một bên, trên mặt treo nụ cười, nhưng đáy mắt đã tán ra ý giận nồng nặc, ngón tay cầm ly rượu của anh, bởi vì nắm chặt mà trở nên trắng bệch, anh dùng lỗ mũi hừ hừ hai tiếng, đáy lòng nghĩ tới, tại sao Cố Lan San có thể như vậy, tại sao cô có thể cười với Sở Bằng, không về cười với anh. Hơn nữa, ghê tởm hơn, còn cười rực rỡ như vậy với Sở Bằng, chói mắt như vậy!
Không công bằng, không công bằng...... Mười phần không công bằng!
Căn bản Cố Lan San không có để ý tới chàng trai hẹp hòi bên cạnh, tự nhiên thanh thản giơ ly rượu với Sở Bằng, trong miệng nói lời thanh thúy hiểu lễ:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



