"Hàn Thành Trì?" Hiển nhiên là bà Cố cũng có chút nóng giận: "Có phải là bây giờ con nhìn thấy cuộc sống của Hàn Thành Trì rất tốt nên liền bắt đầu trách mẹ? Nhưng, Ân Ân, con phải biết, ngay lúc đó Hàn Thành Trì chỉ là người chẳng có gì. Trong tình huống đó, ai có thể nghĩ tới sau này cậu ta sẽ phát đạt, nếu như nếu cậu ta không thành công, con liền phải trải qua cuộc sống nghèo khó cùng cậu ta sao? Huống chi, Ân Ân, người lựa chọn buông tay lúc ấy là con!"
Ánh mắt của Cố Ân Ân trở nên hoảng hốt, đã qua hơn nửa ngày, tầm mắt của cô mới sáng lên. Cố Ân Ân hơi đảo mắt, sau đó mới nhớ ra rằng, hình như người thật sự lựa chọn buông tay Hàn Thành Trì là cô.
Cô có kết cục thảm hại như vậy, thật sự là không thể trách ai được, không oán ai được!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)