Mọi người đồng loạt quay đầu lại, thấy Thịnh Thế đứng ở ngưỡng cửa toilet, nhìn thẳng vào Cố Lan San đang cúi đầu nước mắt như mưa, ánh mắt của anh lập tức trầm xuống, nhưng mà trên mặt vẫn nở nụ cười nhàn nhạt, âm thanh đều là biếng biếng nhác nhác:
“Nếu nói xin lỗi, cứ mở miệng nói như vậy rất không có ý tứ a. Thế nào thì cũng phải xin lỗi sao cho có 10 phần thành ý chứ?”
Thịnh Thế vừa nói, vừa bước tới, đi đến chỗ Cố Lan San.
Trong phòng rửa tay, ánh đèn chiều mê ly, chiếu vào dung nhan đắc sắc đến chói mắt của anh, chiết xạ ra một cỗ khí khái anh hùng hừng hực.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



