: Vạn Hoa Phi Vũ
Sở Bằng tay gõ ly rượu một cái, có vẻ hơi khẩn trương, ông nhìn Tôn Thanh Dương một cái, sau đó liền hắng giọng, nói: “Vốn là muốn cơm nước xong, sau đó sẽ nói chuyện này với cháu, chỉ là thấy cháu có vẻ ăn không nổi, cho nên chú sẽ nói luôn.”
Cố Lan San gật đầu một cái, “Ừ” một tiếng.
Sở Bằng sau đó cũng không trực tiếp mở miệng nói chuyện, ngược lại là nhìn thẳng Cố Lan San. Cố Lan San bị nhìn mà không hiểu tại sao, trong lòng cũng trở nên khẩn trương không giải thích được, ánh mắt của cô bắt đầu hơi hốt hoảng, tay cầm đũa trên bàn đang buông thõng, không nhịn được hơi nắm chặt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


