Cô ăn mỳ ăn liền, sau khi ăn được một nửa, lại đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa, Cố Lan San đứng lên, đi mở cửa, thấy mặt người đứng ngoài cửa, kinh ngạc không nhịn được, mở miệng, kêu: “Chú Sở, Tôn viện trưởng, sao hai người lại ở chỗ này?”
Tôn Thanh Dương kéo cánh tay Sở Bằng đứng ở cửa, Sở Bằng giơ một hộp đựng thức ăn nhiều tầng xinh đẹp trong tay còn lại lên, hai người mặc áo lông cùng màu, Tôn Thanh Dương còn quàng cổ một chiếc khăn màu đỏ, cởi bỏ chiếc áo khoác trắng bình thường vẫn mặc trong bệnh viện kia ra, cả người Tôn Thanh Dương làm người ta có cảm giác thoải mái hơn rất nhiều, ngay cả mở miệng, giọng điệu nói chuyện cũng làm Cố Lan San cảm thấy không giống giọng điệu nghiêm trang trước kia của bà: “Lan San, tối nay, cô và Sở Bằng đặc biệt tới thăm cháu một chút.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

