Cha Thịnh Thế bước tới, lần lượt mở từng trang giấy cần ký tên ra trước mặt Cố Lan San, giọng điệu nghe như đang giải quyết việc chung: "Lan San, ký tên đi."
Cố Lan San nhẹ nhàng giơ bút trong tay lên, dáng vẻ như muốn ký tên của cô rơi vào trong mắt Thịnh Thế, biến thành cầu khẩn thật thấp: "Sở Sở...... Em đừng ký tên...... Anh xin em, xin em đấy......"
Cố Lan San đưa lưng về phía Thịnh Thế, nghe từng tiếng “Anh xin em, xin em” của anh, cảm thấy đáy lòng rối loạn, đau đớn vô cùng, cô cảm thấycó mấy lời lấp kín trong lòng đến khó chịu, cô không nói khó có thể vì nhanh, cô nắm thật chặt cây bút trong tay, ngẩng đầu lên, nhìn thẳng về phía cha Thịnh Thế, nói: "Trước khi ký, con có mấy lời muốn nói d/đ;l;q'd cho bác hiểu, con ký tên là bởi vì không muốn anh ấy khó xử.""Con biết, có lẽ con đã làm một vài chuyện, truyền ra một ít xì căng đan, vô cùng hỗn loạn, sẽ mang đến phiền phức cho nhà họ Thịnh của bác, cho nên, trong lòng con hiểu rõ tại sao bác lại phản đối như vậy."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


