Vừa nghe xong, Thịnh Hoan liền cảm thấy trong lòng khó chịu. Từ khi sinh ra tới giờ, Nhị Thập chưa từng rời khỏi Bắc Kinh. Đây là nhà của anh, anh vẽ đường cho hươu chạy, lật tay làm mây, úp tay làm mưa, nơi này là hang ổ của anh, tính tình anh lại rất kiêu ngạo. Nếu anh rời khỏi Bắc Kinh, ra nước ngoài, liệu anh có thích ứng được không?
Thịnh Hoan nghĩ đi nghĩ lại liền rơi nước mắt, “Nhị Thập, như vậy đáng sao? Em thích con bé, dù sống dù chết cũng phải ở cạnh nó ư? Ngay cả cô gái khác đều không được?”
“Chị cả, em thích cô ấy, đâu phải chị không biết? Lúc trước khi chủ nhiệm lớp, chị đã biết em thích cô ấy rồi, cho đến bây giờ em luôn yêu cô ấy. Nếu buộc em phải rời xa, cả đời em sẽ rất khó chịu. Chị cả, em đã vì cô ấy mà chết hai lần, bây giờ lại không thể ở cùng, em thấy mình thực sự thiệt thòi quá, quá thiệt thòi, càng nghĩ lại càng khó chịu.”
Thịnh Hoan nhịn không được mà lớn tiếng mắng Thịnh Thế, “Em nói đi, rốt cuộc là cái gì đã tạo ra nghiệt ngày hôm nay! Đều là người thân mà phải sinh ly tử biệt! Nhị Thập, chị nói rồi, chị giúp em, chị sẽ giúp em, coi như chị nợ em!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)