Cố Lan San vui đến mức chảy nước mắt, sau đó hung hăng nhào vào lòng Thịnh Thế, cô giơ tay ôm chặt eo của anh, đầu cô tựa vào ngực Thịnh Thế, nước mắt không kiềm được mà dính vào chiếc áo sơ mi trắng anh mua lúc chiều, cô khụt khịt cái mũi, sau đó lại ôm chặt eo anh, chậm rãi nói: “Nhị Thập, em ghét anh, luôn khiến cho em gặp được nhiều niềm vui như vậy.”
Thịnh Thế ôm Cố Lan San, trên mặt tràn đầy ý cười, câu nói của cô một chữ cũng không sót lọt vào trong tai anh.
Anh cảm thấy vạt áo trước ngực bị ướt, là nước mắt của cô, trong lòng anh xuất hiện một cảm giác kỳ lạ khiến anh khẽ run rẩy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
