Cô gái ấy, khi anh ta giàu sang phú quý thì yêu anh, khi anh ta nghèo rớt mồng tơi đã giúp đỡ anh.
Anh ta không biết đó có phải là yêu không, nhưng sau khi anh ta càng ngày càng có tiền, đứng trên điểm cao nhất của tòa nhà thần thoại, trong đêm khuya, một mình anh ta bưng ly rượu đỏ đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn muôn vàn đèn đuốc, hưởng thụ cô quạnh của thành công do bản thân mình mang lại, lúc nào cũng sẽ nhớ tới cô như kỳ tích.
Loại nhớ nhung đó giống như côn trùng, cắn nuốt tim anh ta từng chút từng chút một, cắn nuốt cả mục tiêu là Cố Ân Ân mà anh ta cho rằng mình sẽ theo đuổi cả đời, lại phát hiện mục tiêu này đụng phải Cố Lan San, có vẻ không quan trọng như vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

