editor: lonbia
Cố Lan San trực tiếp ngồi ở mép giường bệnh của Thịnh Thế, giơ tay lên, chọc chọc vào hai má của Thịnh Thế, đối với Thịnh Thế cười khanh khanh mở miệng nói: “Nhị Thập, anh bôi thuốc rồi sao?”
Thịnh Thế cũng không quan tâm Hàn Thành Trì ở đây, trực tiếp giơ tay lên, nắm lấy tay Cố Lan San, đưa đến bên môi mình, nhẹ nhàng cắn một ngụm, mở miệng nói với Cố Lan San câu đầu tiên từ sau khi Hàn Thành Trì tiến vào: “Lau.”
Cố Lan San nhẹ nhàng “uhm” một tiếng, Thịnh Thế cũng từ trên giường bệnh ngồi dậy, sau đó lôi kéo Cố Lan San đi đến bên giường, liền vươn tay, cởi giày cao gót của Cố Lan San ra: “Lúc láy xe, không phải đã dặn em không nên mang giày cao gót sao? Hiện tại đau chân, liền kêu loạn...”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
