Mỗi lần bà Hàn hỏi con trai mình, lần nào anh cũng trả lời như vậy, thật ra thì bà cũng không trông cậy vào anh có thế trả lời gì tốt hơn, chẳng qua bà chỉ có một đứa con trai như vậy, bà vẽ một bức tranh vẫn luôn muốn có người chia sẻ, cho nên nhiều lần vẫn luôn thử làm khó anh, bĩu môi tỏ vẻ tức giận, rồi quay đầu nhìn Cố Ân Ân, mặt mày hớn hở, hòa ái dễ gần nói: “Ân Ân, chỉ có con là tốt, không giống như Thành Trì, vô tâm!”
Cố Ân Ân cười nhìn Hàn Thành Trì một chút, sau đó hướng về phía bà Hàn nói: “Thành trì có lòng hơn con.”
Bà Hàn nhìn con dâu tương lai che chở con trai mình như vậy thì càng hớn hở ra mặt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)