Anh mới ý thức được mình rốt cuộc nói những gì, cả người hóa đá một trận, sau đó trên khuôn mặt tuấn dật không tự chủ được mà phiếm hồng, có một vẻ đẹp tĩnh lặng không nói lên lời, Cố Lan San nhìn thấy có chút mất hồn, Thịnh Thế hơi hơi ngượng ngùng.
Ánh mắt anh nhẹ nhàng phiêu lãng khắp xung quanh, phát hiện Cố Lan San vẫn nhìn mình chằm chằm, trong lòng anh thấy vừa kỳ cục, vừa lúng túng, nên anh giả bộ như không có chuyện gì, ung dung bình tĩnh đứng lên, hắng giọng một cái, hướng tới Cố Lan San mặt không đỏ thở không mạnh nói: “Thời gian không còn sớm, tôi đi làm đây.”
Nói xong Thịnh Thế cũng không đợi Cố Lan San có phản ứng liền xoay người bước chân cứng ngắc nhanh chóng về phía cửa phòng ngủ rời đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
