Cố Lan San bước vào, phòng bệnh rất yên tĩnh, Trần Mặc đã tỉnh, nằm trên giường, ánh mắt có hơi mờ mịt, khi nhìn thấy Cố Lan San bước vào, đáy mắt sáng lên, có thể là do hai năm không có hoạt động cơ thể, nên môi có chút khó cử động, chỉ có thể nói ra một câu: “Chị Sở Sở.”
Chỉ là ba chữ đơn giản, trong mắt cô liền nổi lên một tầng khí, cô nghiêng đầu, nhìn ngoài cửa sổ, nước mắt không tự chủ rơi xuống, cô giơ tay nhẹ nhàng lau đi, cắn nhẹ môi, cô muốn mình không khóc nữa, nhưng nó không tự chủ vẫn rơi xuống, rơi xuống gò má của cô, Cố Lan San giơ tay, bụm lấy miệng mình, giọng nói có vài phần nức nở: “Tiểu Mặc, xin lỗi… Thật xin lỗi…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


