Cố Ân Ân tự hỏi, rốt cuộc có phải là Cố Lan San thích Hàn Thành Trì hay không? Nếu là lúc trước, Cố Lan San nhìn Hàn Thành Trì như vậy, cô ta nhất định không suy nghĩ nhiều, thậm chí cũng chẳng cảm thấy có cái gì khác thường. Nhưng mà vừa rồi, cô ta nhìn ánh mắt đẹp đẽ của Cố Lan San, ánh mắt ấy nhìn người đàn ông của cô ta, khiến cô ta chói mắt, chói mắt không ngừng, đáy lòng tựa như bị một cây kim rất nhỏ đâm phải. Cố Ân Ân không thoải mái, cảm thấy mình giống như bị người ta nhìn trộm vậy.
Cố Ân Ân thường hay thả hồn, đàn sai vài phím. Tuy Hàn Thành Trì không phải nghệ sĩ piano chuyện nghiệp, nhưng Cố Ân Ân đã học piano từ nhỏ, việc đưa đón đều nhờ tới anh ta. Đôi khi rảnh rỗi, anh ta ở lại nhà giáo sư, đợi Cố Ân Ân học đàn xong rồi mới về. Vì vậy, người ta gọi anh ta là một nửa nghệ sĩ dương cầm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
