Cố Lan San mới vừa bước vào phòng khách, Thịnh Thế đã cảm giác được, anh vẫn lười biếng ngồi trên ghế sa lon như cũ, vốn tùy ý ngồi nghe người ta nói chuyện phiếm, tầm mắt không tập trung nhìn về phía Cố Lan San, ánh sáng trong mắt trở nên đen nhánh mà sáng ngời, cánh tay đang đặt trên lưng ghế tự nhiên nhẹ nhàng vỗ vỗ lên chỗ ngồi bên cạnh, ý bảo Cố Lan San tới đây ngồi.
Cố Lan San nghe lời đi tới, chị tư của Thịnh Thế là Thịnh Ngữ vẫn đang nói chuyện, trong lúc bất chợt thấy được có bóng người đi qua, thuận thế nghiêng đầu một chút, thấy người tới là Cố Lan San, lập tức mặt mày hớn hở: “Lan San, tỉnh ngủ rồi hả?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


