Vương Giai Di lập tức dịu dàng hiểu chuyện cười một chút, giọng nói rất thông tình đạt lý: “Anh Thịnh nếu vội như vậy thì để hôm khác cũng được.”
Thịnh Thế gật đầu một cái, Vương Giai Di lưu luyến không rời đứng thẳng người, hướng về phía Thịnh Thế phất tay, Thịnh Thế đạp chân ga, xe vừa mới chuyển động một chút thì ngừng lại, anh hướng ra ngoài cửa xe nói một câu: “Cô Vương…………”
Cho tới bây giờ Thịnh Thế đều gọi Vương Giai Di là “Cô Vương”, chính là cố ý muốn kéo dài khoảng cách quan hệ, Vương Giai Di đã từng rất khó chịu, tại sao anh gọi Cố Lan San là “Sở Sở”, gọi Cố Ân Ân là “Ân Ân”, mà lại cố tình gọi cô ta là “Cô Vương”? Làm cô ta nghe rất chói tai, nhưng bây giờ cô ta nghe rất nhiều lần nên ngược lại cũng có chút quen, mà hôm nay giọng nói của anh trầm thấp nồng đậm, cực kỳ dễ nghe, giống như mang theo một chút hương vị quấn quýt, triền miên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)