Thịnh Thế nghe tiếng thở đều đều của Cố Lan San. Anh ngủ mãi mà không được, hồi lâu sau, anh nghiêng đầu sang chỗ khác, nhìn vẻ mặt đang ngủ say của cô rồi thì thầm, “Sở Sở, em thật sự không nhớ sao?”
Đáp lại lời anh chỉ có không gian vô tận, tĩnh lặng.
Cô quả là không nhớ... Ánh mắt mờ mịt của cô, câu hỏi ngược lại của cô, thái độ như không để ý chuyện gì đã nói cho anh biết, cô quên rồi.
Anh dùng cả tính mạng để cứu cô, cô quên rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

