Người đàn ông trẻ tuổi, ngũ quan cực kỳ xuất chúng, kết hợp lại làm cho người ta cảm thấy có một loại nhàn nhạt thanh nhã, tuấn mỹ, ánh mắt của hắn cực kỳ thâm thúy, thấy Tịch Giản Cận thì trong nháy mắt khẽ nổi lên vẻ kinh ngạc gợn sóng, nhưng lại rất nhanh đã bình tĩnh trở lại, dao động mở miệng, giọng nói thanh thúy: “Anh rể, sao anh lại ở chỗ này?”
Tịch Giản Cận nhìn Cẩm Dương, nói: “Có chút việc phải xử lý, vừa đúng lúc gặp Duệ Duệ nên mang nó ra ngoài luôn.”
Bạc Duệ ngoan ngoãn xuống xe của Tịch Giản Cận, sau đó chạy đến bên cạnh xe của Cẩm Dương, mở cửa xe, bò vào đeo dây an toàn cho mình.
Cẩm Dương hướng về phía Tịch Giản Cận lãnh đạm gật đầu một cái, thấy Bạc Duệ đã thắt chặt dây an toàn thì lạnh nhạt nói: “Vậy tôi cùng Bạc Duệ đi trước.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)