Trong giây phút mà Thịnh Thế đứng dậy, anh không tài nào đứng thẳng được, cả người dựa vào thân thể Cố Lan San. Bởi vì cố hết sức đỡ lấy anh, sắc mặt cô trở nên ửng đỏ. Thịnh Thế sợ làm cô đau, vội vàng đứng thẳng, cố gắng giảm bớt sức nặng của mình trên người cô.
Cố Lan San đưa anh vào nhà. Anh định ngồi vào ghế sa lon, bất thình lình, Thịnh Thủ Trường vốn đang chơi cùng Chung Trạch đột nhiên xoa đầu thằng bé một cái, liếc nhìn qua Cố Lan San, nói, “Lan San, con coi chừng Chung Trạch, ba có chuyện muốn nói với Nhị Thập.”
Vừa nói xong, ông liền đứng dậy, nhìn về chiếc ghế sa lon mà Thịnh Thế sắp ngồi, nói, “Nhị Thập, qua đây!”
Thịnh Thế vốn cho là mình đã tránh được một kiếp, nhưng mà bây giờ thì anh xong rồi. Anh sợ nhất chính là mỗi lần vào phòng làm việc của ba. Trong ký ức của anh, mỗi lần vào đó, anh đều bị ba đánh!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



