Cố Lan San sốt ruột tìm điện thoại di động của mình, lại nghe được từ trên ban công của phòng ngủ, truyền đến một tiếng nói thiếu khiên nhẫn: “Chuyện gì cũng để cho tôi quyết định, vậy thì tôi bỏ tiền mời các ngươi làm gì hả?”
Thịnh Thế nói xong, lập tức răng rắc trực tiếp quẳng chiếc điện thoại đi, ném điện thoại di động lên trên ghế mây ở ban công, quay người lại, thì lập tức nhìn thấy Cố Lan San đã ngồi dậy, vốn khuôn mặt chứa đầy lạnh rét, nhưng trong nháy mắt lại là một mảnh yên tĩnh.
Thịnh Thế sáng chói, đạp bước chân, tao nhã ung dung đi tới, ánh mặt trời ngoài cửa sổ xuyên qua ban công vào cửa sổ sát sàn nhà, tầng tầng đánh vào trên người của anh, khiến chung quanh anh nhuộm một tầng ánh sáng chói mắt, mặt mày của anh như tranh vẽ, cực kỳ đẹp mắt, Cố Lan San nhìn Thịnh Thế, có chút thất thần, mãi cho đến Thịnh Thế đi tới trước mặt cô, giơ tay lên, sờ sờ trán của cô: “Hạ sốt rồi.”
Cố Lan San mới hoàn hồn, vội vàng dời ánh mắt, tìm điện thoại di động của mình, nhìn đồng hồ, đã mười giờ rưỡi rồi, nghĩ thầm, xong rồi xong rồi, cô đã trễ nửa giờ rồi, lập tức muốn vén chăn lên để đi xuống giường, rửa mặt mặc quần áo đi làm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)