Cố Lan San vừa mở mắt, liền rơi vào trong đôi mắt như sóng nước mênh mông của Thịnh Thế.
Ánh mắt của anh rất đẹp, trước đây cô đã biết, nhưng vào giờ phút này, cô không biết vì sao lại cảm thấy ánh mắt của anh, quen thuộc mà lại xa lạ, mắt của anh xem ra vô cùng sáng ngời hơn bình thường, bên trong thoáng hiện lên cảm xúc sâu uẩn (thâm sâu và cất giấu) lại phức tạp, mà cô chưa bao giờ thấy qua trong mắt anh, cũng không cách nào hiểu được.
Cô cảm thấy mình giống như là ngã vào biển lớn mênh mông sâu không thấy đáy, cô lẻ loi một mình ở bên trong chìm chìm nổi nổi không có bến bờ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
