Cố Lan San vừa nghe anh nói muốn đánh mình, trong lòng hơi sợ, hai chân không bị anh kiềm chế bắt đầu đá loạn, Thịnh Thế buông tay Cố Lan San ra, hướng về phía mông cô mà nhẹ nhàng vỗ một cái, kỳ thực anh không có dùng lực, chỉ là hù Cố Lan San, ai biết được Cố Lan San lại có *dđlqđ* phản ứng đặc biệt mãnh liệt như vậy ngay *dđlqđ* trong lòng của anh mà nâng đầu gối lên, cô được anh ôm ở trên người, đầu gối cô vừa nhấc lên, lập tức đánh thẳng vào người tiểu nhị của anh, mà sức lực của cô lại lớn, tốc độ lại nhanh, một hồi đau đớn trong nháy mắt truyền đến khắp người Thịnh Thế.
Sắc mặt Thịnh Thế trong phút chốc chuyển sang trắng rồi lại xanh, anh rên lên một tiếng, đặt Cố Lan San trên mặt đất, cả người đau đến mức không đứng lên được.
Cố Lan San nhìn thấy vẻ mặt thống khổ như vậy của Thịnh Thế, nghĩ thầm, xong đời, hai sóng chưa yên sóng sau lại tới, theo bản năng Cố Lan San muốn nhanh chân bỏ chạy, Thịnh Thế nhanh hơn một bước túm chặt lấy cổ tay cô, Thịnh Thế cực kỳ đau, bắt được cổ tay Cố Lan San sức lực có chút lớn, Cố Lan San sợ tới mức hét lên một tiếng, giọng nói run rẩy, vội vàng hô một câu: “Tôi sai rồi...”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

