Vốn Vương Đạo đang sợ hãi, nhìn gương mặt này liền mất hồn, trong lúc bất chợt chạm vào ánh mắt của hắn, theo bản năng Vương Đạo run người một cái. Một hồi lâu, ông ta mới bình tĩnh lại, nhìn gương mặt quen thuộc này, nhưng trong chốc lát lại không nghĩ ra được là ai: “Mày là ai? Tại sao mày lại ra tay với người nhà tao?”
Trên màn hình, Thịnh Thế nghe nói như thế, cong môi, lạnh lùng cười, cũng không để ý tới lời nói của Vương Đạo, chỉ tự nhiên xoay người, giơ tay lên, nhéo khuôn mặt đứa bé gái sợ đến đần độn đứng ở đó, giọng nói nhàn nhạt, thậm chí còn mang theo nụ cười: “Vương Thân, lá gan con gái ông, hình như nhỏ hơn ông rất nhiều. Từ lúc tôi trói nó đến đây, nó đã sợ són đái ba lần rồi, muốn khóc cũng khóc không được một tiếng. Ông nói xem, nếu tôi cũng treo nó lên trên không, giống như bố mẹ và vợ ông, có thể bị dọa chết tại chỗ luôn không?”
Trên trán Vương Đạo đầy mồ hôi lạnh, giọng nói ông ta run rẩy, giọng nói rất to, nhưng rõ ràng yếu ớt hơn rất nhiều: “Cuối cùng thì mày muốn gì? Nó chỉ là đứa bé, nó không biết cái gì cả, mày đừng làm điều xằng bậy, mày nói đi, cuối cùng thì mày muốn gì ở tao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)