Anh nhíu mày, buồn cười nhìn theo cô, sau một hồi lâu, anh mới nâng mắt lên nhìn cô, ánh mắt như nước: “Sở Sở, nếu thật sự có ngày đó, thử một chút thì biết.”
Ánh mắt của cô sáng lên nhìn anh: “Nhưng mà, Nhị Thập, coi như anh thật sự có thể tìm được tôi, nhưng có lẽ lúc anh tìm được tôi, tôi đã chết rồi.”
Anh nghẹn lời nhìn cô, sau một hồi lâu, con ngươi đen như mực dời đi, chỉ nói với cô ba chữ: “Sẽ không.”
Giọng nói rất chắc chắn.
Đây chẳng qua là khúc nhạc đệm nhỏ tầm thường không vào đâu giữa anh và cô, lúc ấy ai cũng chưa từng để ý.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)