Ông ấy biết chuyện mẹ và anh trai mình làm lần này quá đáng, nên mặc cho Trương Thanh Liên túm kéo đánh đấm cũng không phản kháng.
Lâm Vãn Âm chẳng còn tâm trí suy nghĩ vì sao Sơ Sơ lại hiểu những thứ này. Thấy hai người sắp làm loạn cả lên, bà vội vàng bước tới can ngăn.
Thẩm Kiều Sơ mất kiên nhẫn phất tay: “Muốn đánh muốn cãi thì ra ngoài hết cho tôi.”
Trương Thanh Liên và La Phúc Quốc lập tức im bặt, không dám gây chuyện nữa.
Thẩm Kiều Sơ lại hất cằm về phía cô bé đứng sau lưng họ: “Em. Nếu không muốn nó chết thì tránh xa nó một chút.”
Cô bé hơi cúi đầu, buồn bã nhìn Mãn Bảo một cái rồi xoay người biến mất ngoài cửa.
Ba người Lâm Vãn Âm kinh ngạc trợn tròn mắt.
Thẩm Kiều Sơ đang nói chuyện với ai vậy?
Trong căn phòng này, ngoài mấy người họ ra, rõ ràng chẳng còn ai khác!
Trương Thanh Liên lập tức cảm thấy tay chân lạnh ngắt, giọng nói cũng run rẩy: “Tiểu Sơ, Mãn Bảo... bị thứ gì không sạch sẽ bám theo à?”
Thẩm Kiều Sơ lấy một chiếc lọ nhỏ trong túi ra, đổ một viên thuốc đen cỡ hạt đậu tương ra rồi nhét vào miệng Mãn Bảo.
Cô thản nhiên nói: “Chỉ là một cô hồn đáng thương thôi.”
Nói xong, mặc kệ mấy người phía sau kinh ngạc thế nào, cô xoay người lấy một chiếc hộp nhỏ trên giá bên cạnh.
Mở hộp ra, bên trong là cả một hàng kim châm bằng vàng.
Cô rút một cây, châm thẳng vào huyệt Thượng Tinh trên đầu Mãn Bảo, sau đó hai tay mỗi bên vê một cây kim, lần lượt châm vào hai huyệt Dương Bạch phía trên lông mày cậu bé.
Vừa châm kim, cô vừa khẽ niệm chú.
Động tác vững vàng mà nhanh gọn, lúc hạ kim không hề có một chút do dự.
Khi cây kim cuối cùng cắm xuống huyệt Thần Đình, sắc mặt Mãn Bảo dần có lại chút huyết sắc, màu đỏ bất thường trên hai má cũng nhạt đi quá nửa.
Thẩm Kiều Sơ bước tới bàn, kéo chiếc giỏ tre đặt phía trên lại gần, lấy chu sa và giấy vàng ra.
Cô nhanh chóng vẽ một lá bùa An Hồn rồi dán lên ngực Mãn Bảo.
Một luồng hơi ấm từ lồng ngực lan khắp tứ chi bách hài.
Mãn Bảo thở phào một hơi, chậm rãi mở mắt.
Thẩm Kiều Sơ nhìn luồng tử khí vẫn quanh quẩn giữa ấn đường Mãn Bảo, lắc đầu.
“Chỉ tạm thời giữ được mạng thôi. Muốn nó hoàn toàn bình phục thì phải tiễn đứa bé kia đi cho tử tế.”
“Đứa bé?”
“Ừm, cô bé vẫn luôn đi theo bên cạnh Mãn Bảo.”
Trương Thanh Liên và La Phúc Quốc nhìn quanh.
Hiểu cô đang nói tới “cô hồn đáng thương” kia, hai người lập tức co rúm người lại, bất giác nép sát vào nhau hơn.
Trương Thanh Liên cầu khẩn, nước mắt giàn giụa: “Tiểu Sơ, xin cháu cứu Mãn Bảo. Chỉ cần cứu được nó, bảo vợ chồng thím làm gì cũng được.”
Thẩm Kiều Sơ khẽ gật đầu, đưa cho bà ấy một lá bùa trừ tà.
“Đeo cho Mãn Bảo, đừng để mất nữa. Lát nữa chuẩn bị thêm hương nến, cùng một ít bánh kẹo, hoa quả mà trẻ con thích ăn.”
Dặn dò xong, cô xoay người bước thẳng ra khỏi cửa.
Lâm Vãn Âm đè vô số nghi vấn trong lòng xuống, vội vàng chạy theo.
“Sơ Sơ.”
Bước chân Thẩm Kiều Sơ dừng lại.
“Mẹ muốn đi cùng con?”
Lâm Vãn Âm gật đầu: “Mẹ muốn đi cùng con.”
Cũng được.
Có một số chuyện sớm muộn gì cũng phải để bà biết, bằng không sau này gặp phải, giải thích cũng phiền phức.
Thẩm Kiều Sơ lại hỏi: “Mẹ không sợ à?”
“Chỉ cần ở cùng Sơ Sơ, mẹ không sợ gì hết.”
Miệng thì nói không sợ, nhưng giọng nói run run đã bán đứng cảm xúc thật của Lâm Vãn Âm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

