Từ xa Vân Chi Ý đã cảm nhận được áp lực mạnh mẽ toát ra từ người anh.
Cô bất giác đi chậm lại, tiến về phía anh: "Lệ thiếu gia."
Giọng nữ mềm mại truyền vào tai, vẻ mặt Lệ Quắc Dã bớt đi vài phần lạnh lẽo.
"Tên gì?"
"Vân Chi Ý."
"Ngẩng đầu lên nhìn tôi." Đôi mắt người đàn ông sâu thẳm, giọng điệu đầy mệnh lệnh.
Vân Chi Ý ngoan ngoãn ngẩng đầu, bất ngờ chạm phải ánh mắt của anh.
Đó là một gương mặt tuấn mỹ vô song, ánh sáng mờ ảo càng tôn lên vẻ bí ẩn của anh, đôi mắt phượng quyến rũ sâu không lường được tựa như một hố đen không đáy.
Trước đây cô từng nghĩ bạn trai Tô Thâm là một mỹ nam xuất chúng, giờ xem ra anh ta còn chẳng bằng cái rắm.
Không còn nghi ngờ gì nữa, người đàn ông trước mắt này cả nhan sắc lẫn vóc dáng đều là cực phẩm trong giới đàn ông!
Vân Chi Ý không ngờ rằng mình chỉ mới ra nước ngoài vài năm đã để cho An Dĩ Nhu được như ý trèo lên giường của Tô Thâm, còn nhòm ngó tài sản nhà họ Vân mà ra tay sát hại cô.
Trong thời gian đó Tô Thâm vừa giăng cho cô chiếc lồng son dịu dàng vừa giơ con dao đồ tể về phía cô.
Hốc mắt cô bất giác hoe đỏ.
"Sợ rồi à?" Bàn tay to lớn siết lấy eo cô, không khí trở nên mờ ám.
"Không sợ!" Cô mặc cho người đàn ông ôm eo mình: "Chẳng phải chỉ là chút chuyện đó thôi sao, có gì mà phải sợ."
Phải rồi, bao năm nay một mình cô làm việc ở nước ngoài chưa bao giờ ăn chơi bừa bãi với đàn ông, cứ ngỡ về nước sẽ được gả cho chân mệnh thiên tử, ai ngờ lại bị thực tế vả cho một cái thật đau.
Bây giờ mạng cũng sắp mất rồi còn để tâm đến điều gì nữa?
Đôi môi mỏng của người đàn ông kề sát bên tai cô, giọng nói nhuốm vẻ trầm khàn: "Trước đây từng yêu ai chưa?"
Vân Chi Ý theo phản xạ né tránh, có chút chột dạ: "Sao đột nhiên anh lại hỏi chuyện này. Có quan trọng không ạ?"
"Không quan trọng."
Đôi môi mỏng của anh kề sát bên tai cô, hơi thở đan xen nóng lạnh.
Nhận ra phản ứng nhỏ của cô anh bật cười trầm thấp: "Cô ngắm cảnh đêm đi."
"Em... Ngắm anh."
Giọng anh nhuốm vẻ biếng nhác, ánh mắt hài lòng lướt qua người cô từ xa.
"Dù sao thì người tôi để mắt tới là cô của hiện giờ."
Ánh đèn neon về đêm vô cùng rực rỡ, cảnh sắc của toà lâu đài đương nhiên là đẹp không sao tả xiết.
Giọng anh vang lên từ phía sau đầu cô: "Cảnh có đẹp không?"
Vân Chi Ý chẳng thấy đẹp chút nào, ngược lại còn sợ đến mức mặt mày trắng bệch.
Bởi vì bên ngoài quảng trường đài phun nước, vệ sĩ và người hầu đang đi tuần tra qua lại.
Cô nhẹ giọng hỏi mang theo chút nài nỉ: "Lát nữa... Có thể để em kéo rèm cửa lại được không?"
"E dè thế à, hả?" Tiếng cười khàn khàn của anh đầy phóng túng nhưng lại vô tình mang một chút cưng chiều.
"Yên tâm, kẻ nào dám nhìn về phía này tôi sẽ móc mắt nó."
Trưa hôm sau.
Lúc Vân Chi Ý tỉnh lại, eo cô đau như muốn gãy rời!
Người đàn ông đó chẳng hề thương hoa tiếc ngọc với cô.
Thế nhưng cô lại không tài nào từ chối được, cuối cùng chỉ đành âm thầm chịu đựng sự nhiệt tình của anh.
Vốn dĩ cô đã chạy trốn cả đêm bây giờ cả người chẳng còn chút sức lực nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


