Đinh Phồn Thu sắc mặt đạm mạc, như thể đã nhìn người chết đến quen mắt.
Vừa tiến vào nhà kho, hắn chỉ giơ tay che đi miệng mũi rồi phân phó đệ tử: “Lục soát.”
“Vâng.”
Ba tên đệ tử tung người nhảy vào đống rương chồng chất, bắt đầu tìm kiếm.
Thấy thế Lục Châu càng thêm nghi ngờ… bọn hắn đang tìm cái gì?
Còn chưa mở lời hỏi, Đinh Phồn Thu đã nghiêng người nói: “Đây là xương cốt của dị tộc.”
“Dị tộc?”
“Thiên hạ Đại Viêm sao có thể để cho dị tộc cư trú… Đại Viêm tạo dựng ra một thời kỳ thái bình thịnh thế suốt mấy ngàn năm nay, luôn có dị tộc ngo ngoe muốn động. Độ Thiên Giang nhất định đã trải qua cơn gió tanh mưu máu.” Đinh Phồn Thu thản nhiên nói.
Lục Châu hỏi ngược lại: “Tất cả đều là dị tộc?”
Đinh Phồn Thu liếc mắt nhìn Lục Châu, phát ra tiếng cười trầm thấp xen lẫn một chút châm chọc. “Chỉ là cái cớ của người trong cung thôi.”
Tiểu Diên Nhi thò đầu ra hỏi: “Các người đang tìm thứ gì vậy?”
“Một đoạn xương… một đoạn xương vô cùng đặc biệt…” Đinh Phồn Thu trả lời.
“Xương gì mà đặc biệt?” Tiểu Diên Nhi nổi lòng hiếu kỳ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

