Minh Thế Nhân nghe Phan Trọng nói thế liền giật nảy mình, lườm hắn một cái: “Phan Trọng, ngươi đừng nói lung tung.”
Lục Châu giơ tay lên ngăn Minh Thế Nhân lại, ra hiệu cho Phan Trọng nói tiếp.
Phan Trọng hiểu ý, tiếp tục nói: “Ta thật sự không có nói lung tung mà. Năm đó khi ta còn học nghệ ở Tịnh Minh Đạo đã từng nhìn thấy một số tài liệu có liên quan đến vu thuật trong Tàng Thư Các. Vu thuật cũng có chia thành bạch vu thuật và hắc vu thuật. Nếu là kẻ có dụng tâm hiểm độc sử dụng vu thuật, hắn sẽ hoàn toàn lạc lối. Khi ấy ta đang lúc tuổi trẻ cuồng vọng, nhất thời bị ma quỷ ám ảnh, vì muốn nhanh chóng đề thăng tu vi nên tìm kiếm tư liệu về vu thuật. Chỉ đáng tiếc, toàn bộ người trong Tịnh Minh Đạo đều giữ kín chuyện này, không có tiền bối nào biết vu thuật chịu dạy cho ta…”
“Cho nên ngươi lựa chọn học Tam Âm Thức?” Chu Kỷ Phong đứng bên cạnh nghi ngờ hỏi.
“Tịnh Minh Đạo trưởng lão chỉ nói với ta, Tam Âm Thức rất thích hợp cho ta tu luyện, nhưng hắn không hề nói cần phải phối hợp với Lục Dương Công! Việc âm dương hoà hợp ta chỉ mới biết được nhờ gặp Cơ lão tiền bối!” Phan Trọng đáp.
“Sau đó thì sao?” Chu Kỷ Phong hỏi.
Phan Trọng tiếp tục nói: “Vu thuật giống như một loại tu hành ấn ký, nó sẽ từ từ thấm vào kinh mạch của tu hành giả, không ngừng ăn mòn rồi phủ kín kỳ kinh bát mạch. Thuật phong ấn của Tịnh Minh Đạo cũng tham khảo từ vu thuật mà ra.”
Đám người gật gù.
Khó trách Phan Trọng lại có tự tin đứng ra đề nghị để mình phong ấn tu vi hắc kỵ, thì ra tự tin của hắn bắt nguồn từ nơi này.
“Theo lời ngươi nói thì vu thuật trên người tứ tiên sinh không thể giải khai được sao?”
Phan Trọng lắc đầu, chắp tay về phía Lục Châu: “Chỉ sợ chỉ có Các chủ mới có thể giải khai phong ấn này.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



