“Hôm nay Chủ tịch Phó đại giá quang lâm, Cố mỗ vô cùng vinh hạnh, không biết Chủ tịch Phó muốn đến bàn chuyện làm ăn hay là…” Cố Lâm Phong cảm thấy kỳ lạ, Phó Tranh nổi tiếng không gần nữ sắc, không thích ồn ào, sao lại chạy đến tham gia buổi khiêu vũ săn người đẹp của anh ta?
Chẳng lẽ lời đồn là giả?
Khuôn mặt dưới lớp mặt nạ của Phó Tranh đen như mực, lại không muốn để người khác biết mình bị ép đi xem mắt, tìm cớ nói: “Tình cờ đi ngang qua.”
Cố Lâm Phong cũng không đi sâu tìm hiểu là thật hay giả, thăm dò: “Vậy Chủ tịch Phó muốn xuống tham gia, hay là tôi sắp xếp người đến hầu hạ Chủ tịch Phó?”
“Đều không cần, tôi ngồi đây một lát rồi đi.”
Cố Lâm Phong càng thấy khó hiểu hơn, chạy đến đây chỉ để ngồi thôi sao?
Chẳng lẽ là ngại giữ thể diện?
Cố Lâm Phong lại thăm dò: “Nếu Chủ tịch Phó thấy chán, tôi có thể sắp xếp người qua đây bất cứ lúc nào.”
“Không thấy chán, cậu đi lo việc của cậu đi.”
Cố Lâm Phong đành cười đứng dậy: “Được, vậy Chủ tịch Phó nghỉ ngơi một lát, có việc gì cần cứ liên lạc với tôi bất cứ lúc nào.”
“Ừ.”
Cố Lâm Phong mang theo tâm trạng phức tạp đi ra ngoài, đến rồi lại không chơi, anh ta rốt cuộc có ý gì?
Phó Tranh dứt khoát nhắm mắt nghỉ ngơi ở đây, đợi đến khi cảm thấy buổi khiêu vũ sắp kết thúc thì xuống lầu rời đi.
Anh tính sai thời gian, lúc xuống lầu buổi khiêu vũ vừa hay đến khoảng thời gian sung nhất. Năm phút nữa sẽ bắt đầu khiêu vũ, mọi người đều đang tìm bạn nhảy.
Phó Tranh vừa xuất hiện, lập tức thu hút ánh mắt của vô số người.
Vì đeo mặt nạ, không ai biết thân phận của anh, thấy anh đi một mình, không ít nữ khách mời đều vây lại mời anh.
Thậm chí còn có cả nam khách mời.
Gân xanh trên mu bàn tay Phó Tranh nổi lên, đối với nữ khách mời còn có thể lịch sự xua tay đáp lại, đối với nam khách mời chỉ muốn cho một cước.
Tô Dữu và Trần Phi Dương không định khiêu vũ, đã sớm lên tầng 2, lúc này đang xem trò vui của Phó Tranh.
Đáng thương ghê, đường đường là Chủ tịch Phó cũng có ngày này.
Tô Dữu hả hê trong lòng.
Trần Phi Dương nắm chặt nắm đấm, “Những người này sao lại ở gần nam thần của tôi thế! Tôi còn chưa được quan sát ở khoảng cách gần thế này bao giờ!”
“Sao anh lại không nói lắp nữa rồi?”
“Tức giận là không nói lắp!”
“Vậy bây giờ anh xuống đi, nhân lúc hỗn loạn quan sát ở khoảng cách gần.”
“Tôi không dám.” Trần Phi Dương nhát cáy, lỡ bị nam thần đá bay thì làm sao.
Tô Dữu lấy điện thoại ra, lén chụp lại bộ dạng lúng túng của Phó Tranh lúc này.
Vốn tưởng Phó Tranh từ chối xong những người đó cũng nên tản ra, không ngờ họ nhiệt tình không giảm, bị từ chối xong còn nhiệt tình hơn.
Trước sau chưa đầy vài phút, Phó Tranh đã bị hết nhóm người đẹp này đến nhóm người đẹp khác vây quanh.
Cách xa mấy chục mét, Tô Dữu cũng có thể cảm nhận được cơn giận của anh.
“Âm nhạc sắp bắt đầu, xin mọi người tìm bạn nhảy cho mình.” Giọng nói khuấy động không khí của MC vang lên.
Tô Dữu suy nghĩ một lát, đặt ly rượu trong tay xuống.
“Cô đi đâu vậy?” Trần Phi Dương hỏi.
“Đi giải cứu nam thần của anh một chút.”
Dù sao Phó Tranh cũng đã giúp cô mấy lần, đến lúc báo ân rồi.
Lúc sự kiên nhẫn của Phó Tranh sắp cạn kiệt, một bàn tay mềm mại không xương khoác lấy cánh tay anh: “Xin lỗi, anh ấy là bạn nhảy của tôi.”
Phó Tranh cúi đầu, sao cô lại ở đây?
Tô Dữu ngẩng đầu lên, dưới ánh đèn, đôi mắt cô còn đẹp hơn cả những viên kim cương vụn trên mặt nạ.
Các nữ khách mời chờ đợi Phó Tranh hất tay phủ nhận, nhưng Phó Tranh chần chừ mãi không có động tác gì, họ đành phải ba bước ngoái đầu một lần rời đi.
“Anh yêu, chúng ta bắt đầu khiêu vũ thôi.” Tô Dữu nhẹ nhàng đặt tay lên vai Phó Tranh, theo tiếng nhạc vang lên, bắt đầu bước những bước nhảy.
“Không muốn lại bị người ta vây quanh, tốt nhất là nhảy hết bản nhạc này.” Tô Dữu dùng âm lượng chỉ hai người nghe thấy nói.
Phó Tranh cúi đầu nhìn cô, không thể tránh khỏi việc nhìn thấy đường cong cơ thể lung linh của cô, lại dời ánh mắt đi.
Cảm nhận được sự lúng túng của anh, Tô Dữu cũng không biết lấy đâu ra gan, lại dám trêu chọc anh: “Thuần khiết thế cơ à, nhìn một cái đã ngại ngùng rồi?”
Cô bị nhìn còn chưa ngại, Phó Tranh ngược lại ngại trước.
Phó Tranh lại dời ánh mắt về phía cô, giọng điệu nguy hiểm: “Muốn chết thì cứ nói thẳng.”
“Anh có tin bây giờ tôi rời đi, hét lớn tại hiện trường rằng anh không chỉ độc thân mà còn là trai tân, anh đoán xem bọn họ có tha cho anh không?” Mắt Tô Dữu nheo lại, lanh lợi lại đầy khiêu khích.
Tay Phó Tranh hơi dùng sức, bóp lấy vòng eo thon thả không đầy một nắm kia.
“Á! Anh muốn chết à!” Tô Dữu nhân cơ hội giẫm lên chân anh.
Phó Tranh thấp giọng cảnh cáo: “Tôi thấy cô mới muốn chết đấy.”
“Làm ơn mắc oán, không giúp anh nữa!” Tô Dữu muốn rời đi, bị Phó Tranh nắm chặt cổ tay.
“Nhảy cho xong!” Anh không muốn lại bị vây quanh.
“Vậy anh phải trả thù lao cho tôi, trả lại năm mươi vạn lần trước nuốt của tôi cho tôi.” Tô Dữu ra điều kiện với anh.
Phó Tranh không thèm chớp mắt: “Ừ.”
“Tăng thêm chút tiền lương cho tôi nữa! Gấp năm lần!” Tô Dữu được đằng chân lân đằng đầu.
Phó Tranh lười tính toán với cô: “Ừ.”
Tô Dữu tâm mãn ý túc: “Đây là anh nói đấy nhé! Mà sao anh lại đến tham gia loại khiêu vũ này?”
Nhắc đến chuyện này Phó Tranh lại ôm một bụng lửa giận, cô đi mà hỏi ông ba tốt của cô ấy, tại sao cứ bắt tôi đến tham gia loại khiêu vũ nhàm chán này.
“Có phải ba ép anh đến không?” Tô Dữu rất nhanh cũng đoán ra nguyên nhân.
Phó Tranh không nói gì.
Tô Dữu tựa vào vai anh, dường như đang cười nhạo anh: “Bình thường anh không phải rất ra dáng bá tổng sao? Sao trước mặt ba lại giống như một đứa trẻ vậy.”
Lúc đọc nguyên tác, cô luôn cảm thấy Phó Tranh là đại từ cho sự toàn năng, không ngờ cũng có chuyện khiến anh phải khổ não.
Tô Dữu trừng lớn hai mắt, cái tên khốn kiếp này!
Được, cô không nhảy nữa!
Cô hất tay Phó Tranh ra định bỏ đi, ai ngờ bị Phó Tranh kéo mạnh lại.
Ở nhịp cuối cùng của bản nhạc, cô bị giam cầm trong vòng tay Phó Tranh, ngọn đèn trắng duy nhất chiếu lên người họ.
Tô Dữu ra sức vùng vẫy, nhưng không địch lại sức lực của Phó Tranh, chỉ đành ngửa đầu tức giận trừng mắt nhìn Phó Tranh: “Đồ lừa đảo!”
Trong đầu Phó Tranh ảo tưởng ra biểu cảm dưới lớp mặt nạ của cô, khuôn mặt xinh đẹp đó chắc chắn đang bĩu môi tức giận.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)