Mười giờ tối, Tô Dữu nhận được tin nhắn thoại của Tổ trưởng Lục: “Dữu Dữu, hai người đến Ninh Nam Thành chưa? Bạn tôi ở Ninh Nam Thành nói với tôi mấy ngày nay ở phía Tây thành phố có rất nhiều vải đẹp, bày ra chưa đầy nửa tiếng đã bị người ta càn quét sạch. Định vị gửi cho cậu rồi, ngày mai cậu và Chiêu Chiêu nhớ đi xem sớm nhé.”
Tô Dữu đưa tay sờ trán Tô Chiêu Chiêu, vẫn còn đang sốt, ngày mai chắc chắn không đi được.
Tô Chiêu Chiêu mở mắt, giọng nói ngoan ngoãn mềm mại hơi khàn: “Chị ơi, chị mau đi nghỉ đi, ngày mai chúng ta đi xem vải sớm.”
“Không vội, em nghỉ ngơi khỏe rồi hẵng đi.” Tô Dữu đút cho cô bé uống chút nước.
“Ngày mai em chắc chắn sẽ khỏe.” Tô Chiêu Chiêu không muốn vì mình mà làm chậm trễ tiến độ của Tô Dữu.
Tô Dữu búng nhẹ lên cái đầu nhỏ của cô bé: “Thần y cũng không dám đảm bảo như vậy, em tự tin gớm nhỉ. Ngoan ngoãn ngủ đi, ngày mai nghe chị sắp xếp.”
Tô Chiêu Chiêu ngoan ngoãn nằm xuống, dán sát vào cánh tay Tô Dữu chìm vào giấc ngủ.
Hôm sau, Tô Chiêu Chiêu đã hạ sốt, nhưng chân không cử động được, thậm chí còn hơi sưng phù.
“Sao có cảm giác nghiêm trọng hơn rồi.” Tô Dữu vội vàng liên lạc gọi bác sĩ đến.
Tô Chiêu Chiêu hơi nhúc nhích một chút đã đau đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, vẫn còn gượng cười an ủi Tô Dữu: “Không sao đâu ạ, không đau.”
Tô Dữu cảm thấy tim như thắt lại: “Em đừng cử động lung tung!”
Bác sĩ cũng không ngờ lại trở nên nghiêm trọng như vậy, “Mặc quần áo vào, tôi bảo tài xế lên bế cô bé xuống, hôm nay nhất định phải đến bệnh viện chụp X-quang kiểm tra.”
Tô Chiêu Chiêu vẫn sợ ra ngoài, nhưng nhìn thấy vết thương ở chân mình nghiêm trọng như vậy thì càng sợ hơn. Cô bé không muốn tiếp xúc quá nhiều với người khác giới, cố gắng từ từ nhích đùi xuống giường.
“Em đừng cử động lung tung, chị bế em xuống.” Tô Dữu biết cô bé không thích tiếp xúc với người khác giới, buộc tóc lên, cúi người bế kiểu công chúa.
May mà Tô Chiêu Chiêu đủ nhẹ, nếu không Tô Dữu còn không bế nổi.
Bác sĩ giúp mở cửa phòng, lúc bước ra ngoài Tô Dữu suýt đâm sầm vào Phó Tranh.
“Đi đâu vậy?” Phó Tranh hỏi.
“Đến bệnh viện kiểm tra.” Tô Dữu sợ mình không trụ được lâu, sải bước lớn đi ra ngoài.
Phó Tranh vẻ mặt phức tạp nhìn bóng lưng cao gầy thanh mảnh của cô, trước đây sao không biết cô khỏe thế nhỉ?
Lên xe, Tô Chiêu Chiêu nhìn đôi tay bất giác run rẩy của Tô Dữu, hốc mắt từ từ đỏ hoe, dường như lại sắp rơi nước mắt.
“Rất khó chịu sao? Bác tài, phiền bác lái nhanh hơn một chút.” Tô Dữu sốt ruột dặn dò tài xế.
Tô Chiêu Chiêu ôm lấy cổ cô, nhỏ giọng nói: “Chị ơi, chị tốt quá. Xin lỗi chị, em cứ luôn gây rắc rối cho chị.”
Nếu không phải vì cô , hôm qua Tô Dữu cũng sẽ không gặp phải chuyện nguy hiểm như vậy. Hôm nay cũng sẽ không lãng phí thời gian vì mình.
Tô Dữu biết cô bé nhạy cảm, nhẹ nhàng vỗ lưng cô : “Em đâu có gây rắc rối cho chị.”
Phó Tranh ngồi ở ghế trước bất giác đẩy chiếc nhẫn ngọc bọc ngón cái, đây là tình chị em sâu đậm thật sự, hay là có mưu đồ khác?
Đến bệnh viện, Tô Dữu nửa bước không rời chăm sóc Tô Chiêu Chiêu, Phó Tranh thì như một người tàng hình ngồi bên cạnh xử lý công việc của mình.
Đợi đến khi trời nhá nhem tối, cửa phòng bệnh bị người ta sốt sắng đẩy ra.
“Dữu Dữu, Chiêu Chiêu!” Tô Lộ sốt sắng xông vào, Phó Tề theo sát phía sau.
“Ba mẹ, sao hai người lại đến đây?” Tô Dữu và Tô Chiêu Chiêu sợ người nhà lo lắng, đều không dám nói chuyện này, không ngờ họ vẫn biết.
“Gặp chuyện lớn như vậy sao không nói với người nhà hả!” Tô Lộ bước nhanh đến trước giường bệnh, cầm bệnh án lên xem.
Tô Chiêu Chiêu nặn ra một nụ cười: “Con không sao, bác sĩ nói chỉ là vết thương ngoài da thôi.”
“Vết thương ngoài da sao còn phải nằm viện. Đều tại mẹ, nếu mẹ đi theo thì có lẽ đã không xảy ra chuyện này rồi.” Tô Lộ vô cùng tự trách.
Phó Tề ôm lấy vai bà: “Chuyện này sao có thể trách em được, có trách thì cũng phải trách Phó Tranh. Chú làm ăn kiểu gì vậy, đến hai đứa con gái cũng không trông nom cho tử tế!”
Phó Tranh đã dành cả ngày ở đây canh chừng:?
Anh cả, nếu không có em, bây giờ anh đã không được gặp hai cô con gái của anh rồi.
Mặc dù rất muốn nói như vậy, nhưng để không kích thích Tô Lộ, Phó Tranh vẫn không nói ra.
“Dữu Dữu, cổ con lại bị làm sao vậy?” Tô Lộ xót xa vuốt ve vết xước trên cổ Tô Dữu.
Tô Dữu nói đùa: “Rảnh rỗi sinh nông nổi lấy cổ thi kéo co với xà nhà ấy mà.”
“Còn đùa được nữa!” Trong mắt Tô Lộ rơm rớm nước mắt.
Tô Dữu ngoan ngoãn nhận lỗi: “Thôi mà thôi mà con sai rồi, con không sao, Chiêu Chiêu cũng sẽ nhanh chóng khỏe lại thôi, mẹ đừng lo lắng nữa.”
Tô Lộ sao có thể không lo lắng, lập tức khóc như mưa.
Phó Tề dịu dàng an ủi vợ, nhưng gân xanh nổi lên trên mu bàn tay đã bộc lộ cảm xúc thật của ông lúc này.
Đợi Tô Lộ không rơi nước mắt nữa, Phó Tề ra hiệu cho Phó Tranh bằng ánh mắt, hai anh em ăn ý bước ra ngoài nói chuyện.
“Chuyện gì xảy ra vậy?” Kể từ khi lập gia đình, Phó Tề rất hiếm khi bộc lộ lệ khí mạnh mẽ như vậy.
Phó Tranh kể lại đại khái ngọn nguồn sự việc, Phó Tề càng thêm phẫn nộ: “Ăn gan hùm mật gấu rồi! Lại dám tung tin đồn nhảm về Chiêu Chiêu! Sao chú có thể chỉ xử lý bằng cách đuổi việc!”
Nếu ông biết chuyện này, tuyệt đối sẽ không để yên!
“Bởi vì một cô con gái ngoan khác của anh đã ra tay dạy dỗ hắn rồi, em không muốn làm bẩn tay mình nữa.”
“Dữu Dữu một cô gái nhỏ thì có thể dạy dỗ hắn thế nào?”
Phó Tranh kể lại thủ đoạn của Tô Dữu, Phó Tề im lặng một hồi.
Chiêu trò âm hiểm như vậy, lại do Tô Dữu nghĩ ra.
Phó Tranh đầy ẩn ý nói: “Em đã nói từ lâu rồi, cô con gái ngoan này của anh tâm tư thâm hiểm lắm.”
“Nếu con bé làm vậy là để bảo vệ Chiêu Chiêu, thì anh thấy con bé làm đúng.”
Phó Tranh không bình luận gì, lại kể cho Phó Tề nghe chuyện ở quán mì.
Phó Tề biết chuyện thì vừa tức giận vừa kinh ngạc: “Vết thương trên cổ Dữu Dữu là vì bảo vệ Chiêu Chiêu sao?”
“Đúng vậy. Thành thật mà nói em cũng rất ngạc nhiên, cô ta lại có thể làm đến mức độ này.”
Hôm qua Phó Tranh đã trích xuất đoạn camera giám sát đó ra xem đi xem lại mấy lần, không quá tin Tô Dữu lại có thể đứng ra bảo vệ trong lúc nguy hiểm như vậy.
Phải biết rằng phản ứng đầu tiên của con người khi gặp nguy hiểm đều là bỏ chạy.
Phó Tề im lặng một lát, suy đoán: “Con bé và kẻ hành hung, chắc không có liên lạc riêng tư gì chứ?”
Ông cũng không muốn dùng ác ý lớn nhất để suy đoán Tô Dữu, nhưng liên quan đến vợ con mình, ông buộc phải loại trừ mọi khả năng.
Phó Tranh cũng đã nghĩ đến tầng này: “Không có, nhưng lại tra ra một người khác có liên quan đến chuyện này. Tuy nhiên không phải nhân vật lớn gì, cứ giao cho Tô Dữu xử lý.”
Hôm qua lúc người của Phó Tranh tra khảo Từ Nham, hắn có nhắc đến tên Phan San San.
“Ừ.”
“Hiện tại xem ra cô ta dường như thực sự đã thay đổi, nhưng em không tin bản tính con người lại có thể thay đổi lớn như vậy trong thời gian ngắn. Em sẽ tiếp tục thăm dò cô ta, cho đến khi cô ta lộ ra sơ hở mới thôi.”
“Lỡ như con bé thực sự…” Phó Tề mềm lòng hơn một chút, muốn nói vài câu cho Tô Dữu.
Phó Tranh không chút do dự ngắt lời: “Cho dù thực sự có thay đổi, cô ta cũng không phải người nhà chúng ta, sớm muộn gì em cũng bắt cô ta rời đi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


