Thẩm Nhạn Sanh đang tò mò đánh giá người phụ nữ này, ngay sau đó liền nhìn thấy Tạ Lẫm cũng bước vào, anh ta đi tới chào hỏi cô, cười nói: "Em gái Thẩm, đã lâu không gặp."
Thẩm Nhạn Sanh không biết Lục Cảnh Sách đang diễn trò gì, đương nhiên, cô cũng không có tư cách để hỏi. Dù sao thì trước mặt Lục Cảnh Sách, cô chỉ có phần ngoan ngoãn nghe lời.
Cô mỉm cười, chào lại: "Chào Tạ công tử."
Lúc này, người phụ nữ trong phòng đã tháo cả mũ, kính râm và khẩu trang xuống, thở hắt ra một hơi, lớn tiếng nói: "Nghẹn chết tôi rồi."
Nói xong cô ấy liền đi vòng từ trong phòng ra, híp mắt cười giơ tay về phía Thẩm Nhạn Sanh, chào hỏi: "Hi."
Lúc này Thẩm Nhạn Sanh mới nhìn rõ người phụ nữ bên cạnh Tạ Lẫm, cô thật sự có chút kinh ngạc.
Mặc dù cô không theo đuổi thần tượng, nhưng cũng biết người phụ nữ xinh đẹp trước mắt này chính là nữ ngôi sao nổi tiếng nhất giới giải trí hiện nay.
Đương nhiên, cô hoàn toàn không ngạc nhiên với vòng tròn quan hệ này của bọn Lục Cảnh Sách, có biết bao nhiêu phụ nữ chen chúc sứt đầu mẻ trán cũng muốn đi theo một người. Nhưng cô có chút kinh ngạc khi Chu Uyển Doanh vậy mà cũng thế.
Chu Uyển Doanh hiếm khi tỏ ra chút ngượng ngùng, nói: "Ây da, tôi còn sợ khán giả không thích đây này."
Chu Uyển Doanh rất dễ làm quen, chẳng mấy chốc đã trở nên thân thiết với Thẩm Nhạn Sanh, cô ấy ngồi bên bờ hồ nước nóng trò chuyện với Thẩm Nhạn Sanh nửa ngày trời, rồi hỏi: "Cô biết trượt tuyết không? Sân tuyết bên cạnh đến cuối tháng là đóng cửa rồi, chiều nay chúng ta đi trượt tuyết nhé."
Thực ra Thẩm Nhạn Sanh rất thích tuyết, trước khi gia đình xảy ra chuyện, mùa đông năm nào cô cũng lên núi ngắm tuyết, trượt tuyết càng là một trong những hoạt động thường ngày vào mùa đông.
Chỉ là trong hơn nửa năm sau khi gia đình xảy ra chuyện, những sở thích đốt tiền trước kia dường như đã trở thành chuyện của kiếp trước rồi.
Cô mỉm cười, nói: "Tôi phải nghe theo Lục Cảnh Sách, nếu lát nữa anh ấy dự tiệc xong muốn xuống núi, tôi phải đi cùng anh ấy."
Chu Uyển Doanh chớp chớp mắt, thầm nghĩ trong lòng, chính Lục Cảnh Sách là người bảo tôi đến chơi cùng cô đấy chứ.
Tuy nhiên cô ấy không dám bán đứng Lục Cảnh Sách, bèn cười nói: "Không sao đâu. Những người đàn ông bọn họ dự tiệc xã giao tốn thời gian lắm, buổi tối đoán chừng còn phải đánh bài, bọn họ cứ bận rộn việc của họ, chúng ta cứ chơi phần của chúng ta."
Buổi trưa lúc ăn cơm, họ đến nhà hàng món Hoa ở tầng ba, đặt một phòng bao có tính riêng tư rất tốt.
Trong số bốn người, Chu Uyển Doanh tuyệt đối là người khuấy động bầu không khí, lúc ăn cơm cô ấy liên tục nói chuyện, giữa chừng còn thuận miệng nhắc tới việc buổi chiều muốn dẫn Thẩm Nhạn Sanh đi trượt tuyết.
Lục Cảnh Sách nghe vậy thì nghiêng đầu nhìn sang Thẩm Nhạn Sanh, hỏi cô: "Biết trượt không?"
Thẩm Nhạn Sanh cảm thấy Lục Cảnh Sách đang coi thường mình, bèn đáp: "Đương nhiên là biết. Tôi chơi giỏi lắm đấy."
Lục Cảnh Sách liếc nhìn cô một cái, trong mắt hiện lên một chút ý cười, sau đó dặn dò cô một câu: "Chú ý an toàn."
Thẩm Nhạn Sanh "vâng" một tiếng, nói: "Tôi biết rồi."
Một giờ chiều, Lục Cảnh Sách và Tạ Lẫm có một buổi tiệc, hai người ăn cơm xong thì mười hai rưỡi đã rút lui trước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


