Thẩm Hải Hoa lắc đầu, nói: "Như vậy không giống nhau."
Thẩm Nhạn Sanh ngồi xích lại gần và nắm lấy tay bố, nói: "Được rồi được rồi, bố đừng nghĩ nhiều như vậy nữa. Bây giờ con chỉ hy vọng bố và mẹ luôn bình an khỏe mạnh, cả nhà chúng ta mãi mãi ở bên nhau mới là điều quan trọng nhất. Về phần có kiếm được tiền hay không, những chuyện đó đều không quan trọng nữa rồi."
Thẩm Hải Hoa gật đầu, vỗ vỗ lên mu bàn tay con gái, nói: "Bố biết rồi, con cứ chăm sóc tốt cho bản thân đi, đừng lo lắng cho bố mẹ."
…
Sau khi Thẩm Nhạn Sanh giúp bố mẹ chuyển nhà xong, Lục Cảnh Sách cũng trở về không lâu sau đó, anh gọi điện hỏi cô khi nào sẽ chuyển đến chỗ anh.
Thẩm Nhạn Sanh cũng không tỏ ra kiểu cách, một khi cô đã theo Lục Cảnh Sách thì đương nhiên phải chuyển đến sống cùng anh.
May mắn thay cô cũng đã tìm được công việc mới, cô nói với bố mẹ rằng vì công ty cách nhà quá xa nên dự định ở lại ký túc xá của công ty vào các ngày trong tuần, cuối tuần mới về nhà.
Có lẽ vì từ nhỏ cô đã không biết nói dối nên bố mẹ cũng không nghi ngờ gì, họ chỉ dặn dò cô ở bên ngoài nhất định phải tự chăm sóc tốt cho bản thân, tuyệt đối đừng làm việc quá vất vả.
Thực ra trong lòng Thẩm Nhạn Sanh cảm thấy rất áy náy về việc nói dối lừa gạt bố mẹ, cho nên sau khi chuyển đến chỗ Lục Cảnh Sách, cô đã buồn bã không vui suốt một thời gian dài.
Tối hôm đó, Lục Cảnh Sách cuối cùng cũng không chịu nổi cô nữa, khi cô nói mình không muốn ăn, anh liền đặt đũa xuống, sắc mặt lạnh đi, nhìn cô và nói: "Nhìn bộ dạng này của em, có cần tôi tìm một bác sĩ tâm lý đến khám cho em không?"
Thẩm Nhạn Sanh hơi sững sờ, ngẩng đầu lên nhìn Lục Cảnh Sách. Lúc này cô mới nhận ra anh đã nhẫn nhịn cô từ rất lâu rồi.
Cũng đúng thôi, anh đã bỏ ra một đống tiền thật bạc thật vì cô, kết quả là cô không những không có chút tự giác nào của một con chim hoàng yến, mà suốt ngày còn tỏ thái độ.
Anh không nổi giận mới là lạ.
Nhưng quả thực cô không hề cố ý, hơn nữa cô cũng không muốn chọc giận Lục Cảnh Sách, thế là cô đành ép bản thân ăn thêm một chút đồ ăn.
Thế nhưng mới ăn thêm được vài miếng, dạ dày cô đã cuộn trào buồn nôn. Vốn dĩ cô còn định cố nhịn, nhưng cảm giác trào ngược trong dạ dày thực sự không thể nào kiểm soát nổi, cô đành che miệng chạy nhanh vào nhà vệ sinh trước khi nôn thốc nôn tháo.
Thấy vậy, Lục Cảnh Sách không khỏi nhíu chặt mày, sau đó anh ra lệnh cho người giúp việc: "Đi xem thử đi."
Dì Bình vâng dạ một tiếng rồi vội vã đi theo.
Lục Cảnh Sách chợt mất hết cảm giác thèm ăn, anh nói với quản gia: "Đi gọi điện thoại cho bác sĩ Dương, bảo ông ấy mau chóng qua đây."
"Vâng." Quản gia đáp lời, lập tức lùi xuống gọi điện thoại.
Hai mươi phút sau, bác sĩ đã vội vã chạy tới. Sau khi khám cho Thẩm Nhạn Sanh và hỏi han một vài câu, ông đã nắm bắt được đại khái tình hình.
Ngoài việc kê đơn thuốc để người giúp việc đi mua, trước khi về ông còn nói với Lục Cảnh Sách: "Cơ thể của Thẩm tiểu thư quá suy nhược, cho nên ăn một chút đồ ăn vào là thấy khó chịu. Hơn nữa tôi thấy tâm trạng của cô ấy cũng không được ổn định cho lắm, nếu được, tốt nhất cậu nên tìm một bác sĩ tâm lý đến khám cho cô ấy."
Lục Cảnh Sách nghe vậy liền nhíu mày: "Nghiêm trọng đến thế sao?"
Bác sĩ Dương đáp: "Có lẽ không nghiêm trọng như chúng ta tưởng tượng, nhưng chắc chắn là trong lòng Thẩm tiểu thư đang có tâm sự, tìm một bác sĩ tâm lý đến khai thông tư tưởng một chút cũng tốt."
Lục Cảnh Sách đau đầu day day trán, gật đầu "ừ" một tiếng rồi nói: "Tôi biết rồi."
Sau khi bác sĩ rời đi, Lục Cảnh Sách mới xoay người quay lại phòng của Thẩm Nhạn Sanh.
Thấy Lục Cảnh Sách bước vào, Thẩm Nhạn Sanh vội vàng ngồi dậy, lên tiếng giải thích: "Vừa rồi tôi thật sự không cố ý đâu. Dạo này tôi ăn không ngon miệng, chứ không phải cố ý tỏ thái độ với anh."
Lục Cảnh Sách không hỏi cô về chuyện này, anh ngồi xuống mép giường, nhìn cô một lúc rồi chợt hỏi: "Dạo này em ngủ có ngon không?"
Thẩm Nhạn Sanh nghe vậy thì hơi sững sờ: "Anh nói gì cơ?"
"Em có gặp ác mộng không?"
Thẩm Nhạn Sanh có chút khó hiểu, cô nhìn Lục Cảnh Sách: "Sao anh lại hỏi như vậy?"
Lục Cảnh Sách nhìn cô hồi lâu, thấy cô không chịu nói thì dứt khoát không gặng hỏi nữa: "Bỏ đi, em cứ nghỉ ngơi cho tốt."
Nói xong anh liền đứng dậy, xoay người rời khỏi phòng của Thẩm Nhạn Sanh.
Thực ra Thẩm Nhạn Sanh không hề cảm thấy trạng thái tâm lý của bản thân có vấn đề gì, cô chỉ cảm thấy mấy tháng nay mình đã quá mệt mỏi, áp lực tinh thần quá đỗi nặng nề, áp lực lớn đến mức dù hiện tại nguy hiểm đã được giải trừ, nhưng thần kinh của cô vẫn căng như dây đàn.
Tiếng khóc của Thẩm Nhạn Sanh khiến lòng anh rối bời, anh hút liền tù tì mấy điếu thuốc, đến mức quản gia không nhịn được phải lên tiếng nhắc nhở: "Lục tổng, nãy giờ ngài đã hút gần nửa bao thuốc rồi đấy ạ."
Lục Cảnh Sách hơi nhíu mày, anh dụi nửa điếu thuốc còn dang dở trên tay vào gạt tàn.
Đến chín giờ tối, bác sĩ cuối cùng cũng từ trên lầu bước xuống. Lục Cảnh Sách đích thân ra tiễn, khi ra đến ngoài sân, bác sĩ mới mỉm cười nói với anh: "Cậu không cần phải quá lo lắng đâu, tình trạng của Thẩm tiểu thư không hề nghiêm trọng.”
“Cô ấy chỉ là đã phải trải qua những biến cố lớn trong cuộc đời ở một khoảng thời gian ngắn, lại còn phải chịu đựng sự phản bội, cộng thêm việc luôn giữ kín trong lòng mà không tâm sự cùng ai.”
“Tất cả những cảm xúc ấy bị đè nén quá lâu, cộng thêm áp lực tinh thần nặng nề suốt một thời gian dài, hơn nữa cô ấy lại từng bị bắt cóc, nên nỗi sợ hãi khi đó ít nhiều cũng để lại chút vết thương trong lòng cô ấy."
Lục Cảnh Sách nghe vậy liền nhíu chặt mày, anh đi thẳng vào vấn đề: "Vậy bây giờ chúng ta nên làm thế nào?"
Bác sĩ đáp: "Nếu có thời gian, cậu có thể thường xuyên đưa Thẩm tiểu thư ra ngoài tham gia các hoạt động ngoài trời.”
“Mùa xuân sắp đến rồi, hãy để cô ấy tiếp xúc nhiều hơn với thiên nhiên, trải nghiệm thêm nhiều điều vui vẻ, rồi dần dần cô ấy sẽ hồi phục lại thôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
