Giọng nói trầm thấp của Lục Cảnh Sách truyền đến, mang theo một chút ý cười giống như đang trêu chọc thú cưng: "Thẩm Nhạn Sanh, tôi tốn nhiều công sức như vậy, không phải chỉ để nghe em nói một tiếng cảm ơn đâu."
Thẩm Nhạn Sanh chắc chắn rằng bản thân biết Lục Cảnh Sách muốn gì. Cô bất giác mím môi, khẽ đáp: "Tôi biết."
Lục Cảnh Sách dường như đã nghiện việc trêu chọc cô, ý cười trong giọng nói càng sâu hơn. Anh hỏi ngược lại cô: "Em biết cái gì cơ?"
"..." Thẩm Nhạn Sanh nhất thời cảm thấy hơi lúng túng. Cô mím chặt môi, không lên tiếng nữa.
Phản ứng thẹn thùng pha chút bực dọc của cô dường như đã làm Lục Cảnh Sách vui vẻ. Anh cười khẽ vài tiếng, dù cách một lớp ống nghe, cô vẫn có thể cảm nhận được sự thích thú của anh.
Đợi anh cười xong, anh bỗng nhiên hỏi cô một câu khó hiểu: "Biết đánh mạt chược Quảng Đông không?"
Lục Cảnh Sách chuyển chủ đề quá nhanh, Thẩm Nhạn Sanh bất giác ngẩn người, một lúc lâu sau mới trả lời: "Biết, sao thế?"
…
Thẩm Nhạn Sanh nằm mơ cũng không ngờ tới, vào đêm trước Tết Nguyên Đán, cô lại ngồi xe lên sơn trang Phượng Minh vào lúc nửa đêm để đánh bài giúp Lục Cảnh Sách.
Người đến đón cô là chú Trần, tài xế của Lục Cảnh Sách, một bác tài già có hơn ba mươi năm kinh nghiệm lái xe không xảy ra tai nạn.
Chú ấy rất hiền từ, trên đường đi còn trò chuyện cùng cô, chú cười nói: "Tối nay Lục tổng hơi đen đủi, đánh cả đêm mà chưa ù được ván nào."
Thẩm Nhạn Sanh nghe vậy cũng không nhịn được mà bật cười, cô cũng hơi khó tin, không ngờ lại có người đánh bài mà không ù nổi ván nào.
Khi đến sơn trang Phượng Minh thì đã là một giờ sáng. Nhiệt độ trên núi thấp hơn trong thành phố. Lúc xuống xe, một cơn gió lạnh buốt rít gào thổi tới, Thẩm Nhạn Sanh lạnh đến mức bất giác rùng mình.
Chú Trần đi phía trước dẫn đường cho cô, chú nói: "Lục tổng và mọi người ở bên trong."
Thẩm Nhạn Sanh gật đầu, bất giác quấn chặt khăn quàng cổ hơn một chút, cô đi theo sau chú Trần tiến vào bên trong sơn trang.
Trước đây cô cũng từng đến sơn trang Phượng Minh. Lúc đó cô đi cùng Phó Thời Dục, một người bạn của Phó Thời Dục tổ chức sinh nhật nên đã bao trọn vài phòng bao ở đây.
Chỉ là lúc đó phòng bao nằm ở viện bên ngoài. Phó Thời Dục còn nói với cô, vốn dĩ người bạn kia của anh ta muốn đặt mấy phòng ở viện bên trong nhưng không đặt được.
Nghe nói phòng ở viện bên trong không mở cửa cho người ngoài, đó là nơi chuyên dành cho những nhân vật lớn tiêu khiển khi buồn chán.
Khi theo chú Trần đi vào viện bên trong, Thẩm Nhạn Sanh mới biết hóa ra những nhân vật lớn trong truyền thuyết chính là nhóm người của Lục Cảnh Sách.
Cô theo chú Trần đi xuyên qua một khoảng sân, sau đó cuối cùng cũng đến một dãy hành lang dài dằng dặc.
Hành lang này quanh co khúc khuỷu giống hệt như mê cung. Hai người vòng vèo một hồi lâu, cuối cùng cũng đến được căn cứ địa của nhóm Lục Cảnh Sách.
Còn chưa bước vào phòng bao, cô đã nhìn thấy Lục Cảnh Sách từ xa.
Anh tựa vào cửa phòng bao hút thuốc, không biết là đang đợi cô hay là chán quá nên ra ngoài hóng gió.
Nhìn thấy cô xuất hiện, khóe môi anh nhếch lên một nụ cười. Anh vẫn giữ tư thế một tay đút túi quần, những ngón tay của bàn tay kia kẹp điếu thuốc, anh tựa vào cửa thong thả đợi cô đi tới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

